RSS Feed

X

Posted on

Mình có một ước mơ bé xíu. Thật ra chẳng phải mơ mộng gì, nếu muốn mình hoàn toàn có thể làm được, ngay lập tức. Nhưng cái chính là chả có đủ can đảm để làm.

Ấy là có một mái tóc hồng rực như hide.

Hồng chóe lóe rực rỡ.

Biết đến X-Japan nhờ con Trà (thật ra đã biết từ lâu nhưng chỉ khi nó lôi kéo tự nhiên mình mới bị trúng sét đánh oành 1 cái)

Nếu như ban đầu mê mẩn cái dáng vẻ yêu kiều và mái tóc tuyệt đỉnh, gương mặt thanh tú của Yoshiki, thì sau đó mình lại mê ổng mỗi lần ổng cuồng dại đánh trống hơn.

Và mình phát điên vì hide.

X-Japan là band nhạc duy nhất, duy nhất, khiến mình mặc dù đa phần cóc hiểu các ổng đang hát cái gì, mà ngồi nghe cứ khóc tu tu. Chỉ cần nghe tiếng trống, tiếng piano, tiếng guitar ấy thôi, chưa cần đến giọng của Toshi đâu, mà tim mình đã đập mạnh hơn mấy hồi, sau đấy thì u u mê mê và cảm giác như đang lơ lửng. Phê. Đấy, chính là phê.

Chính là vì mình cực kì bị quyến rũ bởi những người hết mình vì nghệ thuật. Nhìn Yoshiki đánh trống, đấy là cả đam mê. Như muốn bốc cháy.

Dạo này tai rock của mình đã dần dần nâng cao. Ngày trước chỉ nghe punk và alternative là nhiều, giờ thì symphonic, metal, power mình cũng không còn thấy khó chịu, đau tai. Thậm chí đôi lúc nghe cả Viking nếu như tâm trạng cho phép.

Mình cực kì ghét quần da bóng và những thứ lòe loẹt, nhưng vẫn nhìn X-Japan với ánh mắt “giá mình được như các anh ấy” =(

Hôm nay thì đã 14 năm 3 ngày kể từ ngày hide tự tử. Taiji thì cũng được gần 1 năm rồi. Kể từ ngày trót mang duyên nợ với Nhật, mình đã chấp nhận sự thật là 1 ngày đẹp trời nào đó nghệ sĩ mình yêu thích sẽ sa đọa bệnh hoạn hay tự tử. Haha, là xã hội của họ, thế giới của họ, mình mù quáng yêu tất cả.

Em vẫn ước một ngày da em trắng hơn và em có đủ điên cuồng nhuộm mái tóc em thành 1 màu hồng rực rỡ ~

Mình thích tất cả những gì thuộc về X-Japan, và chưa bao giờ khóc nhiều đến thế khi xem 1 MV :|  ~

Một ngày nào đấy tui sẽ được coi concert của các ổng, hét lên thật to “We’re X”

When it’s in summer~

Posted on

Ôi đã hè, hè thật rồi.

Hè về với cái nóng 42 độ C. Ra đường cảm giác như da ửng đỏ lên dưới nắng, phồng rộp, rát buốt tận xương.

Mình không phải là một đứa bị bắt nắng, ra nắng nếu không phải đi biển thì thường không bao giờ bôi kem chống nắng cả, chỉ mặc áo dài tay thôi.

Nhưng khi đến 42 độ, thì một đứa mặt dầy như mình cũng cóc chịu nổi T_T Trên Hòa Bình còn 43, trên Lào Cai còn 45. Chẳng hiểu dân trên đó sống kiểu gì nữa. Được rèn luyện đầy đủ về cả thể chất và tinh thần, đêm ngày chịu ứng phó với các kiểu thời tiết quái thai, không khí ô nhiễm, chất lượng thực phẩm xuống cấp, con người gian manh lừa lọc, chúng ta-những công dân chân chính, đi đâu cũng sẽ hạnh phúc vì ở đâu cũng sẽ hạnh phúc hơn ở đây. Mà đùa tí thôi, “dù có đi 4 phương trời”  thì cái Hà Nội nhỏ thó ngột ngại biến thái này vẫn sẽ là số 1 với mình =)

Mùa hè đến, mỗi mùa hè đáng nhớ thường gắn liền với 1 bài hát. Mình có thể nghêu ngao bài hát tiêu điểm ấy trong suốt 1 mùa, những giai điệu lúc nào cũng váng vất xung quanh.

Năm 2008. Vào 1 buổi sáng đẹp trời trước  khi thi tốt nghiệp 2 tháng, mình dậy lúc 6h sáng, vừa chuẩn bị đi học vừa xem MTV. Người ta chiếu I’m yours lần đầu trên MTV. Lúc đấy, Jason chưa là ai. Chẳng ai biết đến ảnh. Nhưng mình đã chết ngay lập tức khi xem clip bài ấy :) ) Khoảng chừng 3 tháng sau người ta có thể thấy I’m yours được play mọi nơi, trên xe bus, trong nhà hàng, trên radio. Đó là bài hát mùa hè 2008, mùa hè đau thương và buồn thảm nhất mình từng trải qua, tính cho đến bây giờ. Mọi việc rồi vẫn sẽ ổn thôi, nhưng sự tra tấn về tinh thần thì cả đời này sẽ chẳng bao giờ quên =)

Vì thế anh sẽ không chần chừ nữa, không một chút nào nữa

Không thể chờ đợi nữa được đâu

Anh chắc chắn đấy

Chẳng cần thiết phải phức tạp hóa tất cả

Thời gian của chúng ta ngắn lắm

Đó là định mệnh

Anh là của em (ôi sến sến sến)

Mùa hè năm 2009. Kết thúc năm thứ nhất đại học. Một mùa hè nhạt nhẽo như chính cái đời sinh viên nhàm chán của mình. Chẳng có bài hát nào cả. Nghe rất nhiều. Nhưng không có bài hát của mùa hè.

Mùa hè năm 2010. Hình như học đến hết tháng 6 và đi học lại vào đầu tháng 8. Chỉ có 1 tháng, và mình chỉ chơi đúng 1 tuần. Còn lại đi làm hay vớ vẩn gì đấy. Nhạt không kém 2009.

Mùa hè năm 2011. Có bài hát mùa hè chứ, một bài cũ rích nghe từ đời nào, nhưng không hiểu sao ám ảnh đến thế.

Anh sẽ không để em đi

Đừng bao giờ quên nhé

Hãy nói với anh là em vẫn nhớ

Chúng ta mãi mãi ở tuổi thanh xuân

Anh sẽ không để em gục ngã

Tất cả chưa thể kết thúc

Em và anh, mãi mãi

Mãi mãi tuổi thanh xuân

Chúng ta mãi mãi ở tuổi thanh xuân

Hãy dừng việc lên kế hoạch

Bắt đầu làm cái gì có ý nghĩa hơn đi

Em đừng có tin những lời họ nói

Rực sáng lên,

Rực sáng lên

Như một nắm những que diêm

Rơi xuống từ màn đêm

Và bùng lên từ đống tro tàn.

Đừng đến gần hơn nữa

Đừng nói với anh tất cả đã kết thúc

Đừng hôn anh tạm biệt

Chúng ta đang ở đây

Phải chăng anh đang làm khó tất cả

Đừng nói với anh nó thật dễ dàng

Phần khó khăn nhất vẫn còn ở đó

Em không phân vân vì sao ư…

Đột nhiên, chúng ta không còn thời gian nữa.

Và năm nay.

Mùa hè của tôi là dành cho các anh- những chàng trai không tuổi </3

Dưới cái nắng 40 độ mà tôi vẫn lê xác ra khỏi nhà, mặc những chiếc áo tối màu hấp thụ nhiệt, đi xe bus thay vì phóng xe máy, lăn lê bò toài ở cái công viên Thống nhất khắp nơi toàn cặp với đôi diễn những màn 14+ nóng bỏng, đụng vào thứ mà tỉ năm rồi tôi đã không muốn mó vào là giấy A0 và màu-những-thứ-gợi-nhắc-quá-khứ, chơi bời cùng 1 đàn những người xa lạ. Cũng may là dù tôi hơn bọn nó đến 6,7 tuổi cơ mà đầu óc tôi cũng chả khác gì nên vẫn còn hòa nhập được, không tôi sẽ thành 1 con tự kỉ giữa đám đông như các anh cho mà xem. Tôi lại tha lôi về nhà 1 đống, thể nào cũng lại 1 ngày nằm dài ra nhà vẽ tiếp cho mà xem. Đấy, tất cả là vì các anh mà thôi. Nhớ đấy, các anh mà làm tôi thất vọng là các anh đã tự mình đánh mất 1 fan trung thành mà không phải nghệ sĩ nào cũng có được đâu, nhất là ở đẳng cấp âm nhạc mà các anh đang chơi :>

Hãy cho anh quay lại, cho anh quay lại

Quay lại thiên đường mùa hạ ấy

Anh không thể tin nổi là mình đang chuẩn bị lên đường

Anh không biết anh sẽ phải làm sao đây

Nhưng một ngày kia

Anh sẽ tự mình tìm một con đường quay trở lại

Nơi tên em được viết trên bờ cát

Anh vẫn nhớ những chiều hoàng hôn

Và nhớ từng lời em nói

Chúng ta sẽ không nói lời chia tay

Hãy nói với anh phải làm thế nào

Để quay trở lại thiên đường mùa hạ với em?

Anh sẽ đến đó ngay, chỉ trong một nhịp tim

Tâm hồn anh đang tan vỡ

Những con phố đang đóng băng

Anh không thể dừng những cảm xúc ấy tan chảy

Anh sẽ cho đi

Một nghìn ngày

Để có được một ngày bên em

Cuộc sống thực có thể chờ đợi

Chúng ta đang tan vỡ như những con sóng

Chúng ta đang đi trên bờ cát

Và anh nắm tay em

Anh sẽ ở đấy,

chỉ trong một nhịp tim.

 Mùa hè năm nay, mình sẽ chính thức chấm dứt đời -đi-học-bắt-buộc.

Sẽ thật tuyệt vời.

Vì có Simple Plan.

Vì có tuổi trẻ.

Vì những chuyến đi.

Vì những cuộc thi.

Vì sách.

Vì biển.

Vì những cánh đồng.

Vì những trận chiến kinh hoàng đang chờ đợi sau khi mùa hè kết thúc.

24042012

Posted on

Gửi cậu, tuổi 21.5 của tớ, nếu như sau này tớ còn đọc lại.

Này cậu, cho tớ hỏi cậu một câu, cậu có thích mùa hè không?

Tớ đang nóng đến phát dồ, nhưng tớ không làm sao mà ghét mùa hè cho được.
Vì tớ cảm thấy sự sống, cái gì đó gọi là cảm hứng luôn đến với tớ vào mùa hè. Ngay cả cái sự buồn của mùa hè cũng ngập tràn nhựa sống. Cả cái sự ủ ê cũng khiến tớ thấy mình đang sống. Chúng ta đang sống đấy, không phải chỉ tồn tại đâu cậu ạ.

Tớ đang vui vì những chuyện dớ dẩn như đi làm banner cho SP, đi quay clip tặng các ổng rồi thì hát hò đàn nhị các thứ. Đúng là người ta toàn vui vì những lý do hâm hâm dở dở. Nhưng quan tâm đến nguyên nhân làm gì, chỉ cần biết chúng ta đang rất vui là được, nhỉ.

Ôi và tớ chợt nhận ra thật ra chúng ta vẫn còn rất trẻ. Cuộc đời mới bước sang giai đoạn đẹp đẽ nhất, khi chúng ta một mặt vẫn không ngừng mơ ước, mặt khác đã chính thức bắt tay vào xây dựng những viên gạch đầu tiên của con đường dẫn đến ước mơ. Tớ biết tớ lại đang lảm nhảm sáo rỗng, nhưng thực sự tớ đang rất háo hức muốn đến tương lai xem vài năm nữa tớ sẽ như thế nào, có vô công rồi nghề, có trở thành 1 bà cô văn phòng sáng ngày mài đít quần trong cái ghế quây bởi 4 bức tường, có yêu bừa yêu phứa một thằng mà rất có thể bây giờ nếu gặp tớ sẽ cho là đồ dở hơi hay không. Nhiều chuyện có thể xảy ra lắm, ai mà biết được.  Tớ mà như thế, ồ, thế thì thật tớ muốn nhét ngay một cái giẻ vào cái đứa tớ của tương lai! Chúng ta hãy cùng cố gắng, để sau này có thể ngẩng cao mặt và tự hào nhé!

Hôm nay tớ nhận được email của chính tớ gửi 1 năm trước đây. Tớ của quá khứ hỏi tớ của hiện tại rất nhiều chuyện, nhưng rất tiếc là mọi thứ chẳng có gì như dự đoán của tớ hết, nên những gì tớ hỏi vẫn còn là điều bí ẩn chưa thể giải đáp. Tớ cũng bắt đầu thấy với tớ việc lên các kế hoạch thật toàn những đồ nhảm nhí, vì tớ chuyên gia plan một đằng act một nẻo. Kiểu viết plan và đánh dấu các sự kiện là sở thích thôi ấy, chứ có bao giờ tớ làm theo đâu. Nhưng tớ vẫn plan, và coi đó là một kiểu dạng hạnh phúc. Tất cả những gì tớ đang làm bây giờ, thực chất chỉ vì một mục đích duy nhất, cái đích lù lù của tháng 11 và 12, nhưng còn sau đó thế nào, tớ vẫn còn mơ hồ lắm. Này, nếu nhỡ tớ thất bại, tớ sẽ phải làm gì tiếp theo đây? Thường tớ vẫn để dành cho mình một lối thoát, một kế hoạch dự phòng, nhưng lần này, là 1 ăn cả ngã về 0 đấy. Nói thật là tớ vừa lo vừa sợ.

Tớ có những người bạn rất tuyệt vời, tớ có thể nói thế không chút ngượng ngùng. Thật may mắn là trong cuộc đời này tớ đã gặp được họ. Mỗi người đều có một thế giới riêng. Tớ quen và chơi với đủ mọi người, già trẻ lớn bé, từ các em cấp 2 cấp 3, cho đến đầu gấu, lao công, rồi thì thiên tài,nhà văn, nhà toán, nhà vật lý, ngôi sao, người nổi tiếng. Đủ cả. Và với tớ thì họ đều như nhau. Sở hữu những thế giới thật rực rỡ. Tớ chỉ có thể chơi với những người mà tự bản thân họ đã sáng lấp lánh mà thôi, những người có ước mơ và sống thực với chính mình. Tớ thích đứng ngoài và ngắm nhìn những thế giới rực rỡ chứ không nhờ nhờ vẩn đục ấy. Đôi lúc có vài người muốn tớ tham gia vào thế giới của họ, vì họ cho rằng cái thế giới của tớ cũng chúa lắm, và tớ cũng rất vui lòng đồng ý. Và thế là đến bây giờ, mỗi lần nghĩ đến những người bạn của mình, tớ lại mỉm cười.

Tớ đang chơi với những người thực sự sống. Chúng tớ đang sống.

Hôm qua tớ có nói chuyện với 1 người lạ, rất vui. Bây giờ thì hầu như ngày nào cũng có, chứ ngày xưa, lâu lâu trên FB tớ lại nhận được 1 vài tin nhắn của những người lạ ở khắp nơi trên thế giới. Họ kể với tớ nhiều chuyện, nào là con ngựa của họ thế này, họ yêu chó ra sao, họ chán ghét cuộc sống lười biếng của người dân đất nước họ. Họ hỏi tớ có tham gia cái này cái kia không, bởi họ sắp đến đó rồi và muốn có bạn bè trước khi bước chân vào một môi trường lạ lẫm. Con người mà, ai chẳng sợ cô độc, sợ những gì không quen thuộc với bản thân. Tớ thì lắng nghe thôi, vì tớ biết đôi lúc người ta chỉ cần có 1 ai đó lắng nghe, lắng nghe thực sự, chẳng cần nói, thế là đủ. Có lẽ vì bản chất của tớ là 1 INFJ, nên một cách tự nhiên tớ rất thích lắng nghe người khác.

Và tớ rất vui khi tớ có thể khiến người khác vui.

Nếu tớ không thể giúp gì, thì ít nhất họ cũng đã có ai đó để sẻ chia những lo lắng của mình. Và thế giới của tớ nhờ thế sáng sủa ra hơn một tí. Gần thoát ra khỏi màu đen được rồi.

Thế nên mỗi khi tớ buồn, đều có những đôi tai sẵn sàng lắng nghe tớ than thở. Những chiến hữu cùng tớ rủa đời, bọn tớ sẽ cùng chè chén, cùng chửi bậy, cùng hát nghêu ngao, và cùng hạnh phúc vì mình đang được sống.

Gửi tớ của tương lai, nếu cậu đang đọc những dòng này. Có thể cậu đang buồn chán vì thất bại, hoặc tự mãn vì đã thành công, có một vài điều cậu cần phải nhớ, và tuyệt đối đừng bao giờ thay đổi. Hứa với tớ, nếu không cậu chỉ là đồ bỏ đi, không hơn không kém đâu nhé.

Hãy tin vào chính cậu. Cậu có nhiều bạn bè tốt, nhiều người sẵn sàng giúp đỡ cậu vô điều kiện, nhưng chỉ có bản thân cậu mới đủ sức vực cậu dậy mà thôi. Cứ tiếp tục tin vào cái câu ngốc nghếch “Mọi chuyện sẽ ổn thôi” mà ai đó đã nói với cậu năm cậu 6 tuổi. Tớ nghĩ là đúng đấy, dù chua chát thế nào, thì cũng sẽ ổn cả ấy mà. 

Đừng bao giờ vì những lời nói nhảm nhí của mấy người-có-thế-giới-nhờ-nhờ mà chùn bước, mà tuyệt vọng, mà tức tối. Mau già lắm. Xấu xí lắm. Khổ sở lắm. Đến bản thân họ còn lo chả xong, chúng ta không việc gì phải để họ kéo mình xuống hố đen cùng họ cả. Tránh xa những người có thế-giới-nhờ-nhờ ấy ra nhé.

Giữ lấy cho cậu những ước mơ. Bọn mình đã khó khăn lắm mới có được chúng, đừng để chúng vuột khỏi tầm tay. Tớ trong quá khứ sẽ cố hết sức, thế nên cậu cũng không được phép lơ là. Chúng ta chỉ có thể lấy thêm, chứ tuyệt đối không để mất, dù chỉ là chút ít. Chúng ta, dù là quá khứ hay tương lai, đều dựa vào mơ để sống, phải không?

Hãy chỉ yêu khi cậu biết đấy là người-cậu-không-thể-thiếu. Còn lại, tất cả những đứa vật vờ, chỉ cần coi như chúng không tồn tại. Cậu có ế cũng được, nhưng thà thế còn hơn là để 1 đứa có thế-giới-nhờ-nhờ gắn bó mãi-mãi với thế giới của cậu. 

Điều cuối cùng. Hãy ngủ lúc nào cậu thích. Ăn cái gì cậu thích. Làm cái gì khiến cậu thấy mỗi ngày đều vui vẻ. Rốt cục mục tiêu lớn nhất của chúng ta là mỗi ngày đều vui vẻ mà, phải không?

Chào cậu, tớ của quá khứ, của hôm nay, và của một ngày ất ơ nào đó trong tương lai.

Summer of 20- Malaysia- Những người hàng xóm

Posted on

Vừa về nhà sau một ngày thi giông tố, hú hồn tí nữa thì khỏi vào thi vì nhầm phòng :| Có thể coi như kì nghỉ bắt đầu từ bây giờ được rồi, dù rằng trong tuần này mình còn 2 cái AF nữa phải làm, mà tuyền những thứ khó nhằn cả. Dạo này chẳng để ý gì đến tin tức xã hội, ngồi nói chuyện cả bạn bè lạc lõng quá đi. Cái gì cũng ú ú ớ ớ. Cơ mà đúng là đầu mình chỉ có các loại media, sustainability rồi vì sao mày thế này, vì sao mày thế kia thôi lol Cả 1 mớ các cốt truyện đang hình thành để dành cho bom tấn mùa này nữa (:|

Chúng ta bắt đầu tiếp với Malaysia, và chủ đề hôm nay sẽ là về những người hàng xóm :>

Đây là con phố nơi mình ở, số 37 hay 17 hay là bất kì số gì đó của SS2 (tội nghiệp bộ não của tôi, giờ nó đã thảm thương đến thế này)

Từ bức ảnh này, các bạn có thể thấy đây là một khu vực khá sạch đẹp và đa phần dân cư có mức sống cao. Đúng là như thế, ở đây 1 thời gian, sau đó đi đến nhiều vùng miền khác ở Malaysia, tôi mới nhận ra rằng mình đã dành những ngày tháng đầu tiên sống ở 1 trong những khu đắt đỏ nhất đất nước, thậm chí còn đắt hơn thủ đô KL và các khu du lịch đông người. Số tiền tôi dành cho 1 bữa ăn ở đây nếu tiết kiệm có thể ăn cho 3 bữa ở nơi khác.

Chỉ cách KL 20 phút đi xe riêng hay 40 phút đi bus, PJ nói chung và khu SS2 nói riêng là khu vực dành cho những gia đình khá giả. Khi người ta lắm tiền, người ta sẽ không muốn chen chúc sống trong thủ đô bụi bặm và ô nhiễm, điều này lý giải lý do vì sao những thành phố vệ tinh của KL luôn to và đẹp đến thế. Mọi tiện nghi của cuộc sống đều có đủ ở đây, mức giá sinh hoạt cao hơn bình thường 1.5 lần, khắp nơi là những dãy biệt thự, đường phố không có bóng rác rưởi, hệ thống cống xả đẹp như suối thiên nhiên, cách 1 đoạn lại có 1 công viên và khu vui chơi trẻ em. Người ta ban ngày lái xe đi làm ở KL, chiều lại về nhà ở. Tôi đã từng tròn mắt với những ngôi nhà lớn sân có 5 cái ô tô =.= (thật ra số nhà có trên 3 cái rất nhiều) Rồi có nhà bà chủ phóng xe máy cười hơ hớ nhưng trong nhà nào Husky nào ngao Tây Tạng thảnh thơi nằm trong sân. Rồi người ta đến nhà hàng chỗ tôi làm ăn những bữa ăn dớ dẩn hơn RM100 (~ 700k) và chi ~RM40 (280k) chỉ cho bánh mì bữa sáng. Ngày nào cũng thế.

Các nhà ở khu này nằm san sát cạnh nhau, cứ 2 nhà lại chung nhau 1 cái lầu chia xây thành 2 phòng mỗi nhà 1 phòng. Hàng rào thì thấp lè tè nhảy cái cũng qua, chẳng có gai nhọn gì, nếu nhà ai nuôi chó lại phải có 1 cái biển “Trong nhà có chó dữ” treo trước cổng. Chẳng hiểu thế còn sinh ra cái khóa cổng làm gì haha. Rác dùng xong cho vào túi để ở thùng trước nhà, 2 ngày lại có xe ô tô bán tải tò tí te đi qua thu gom. Nói chung thật yên bình và nhàn hạ.

Với cái rào thấp thế này chỉ bước cũng qua nhà hàng xóm :|  Đây là sân hàng xóm ạ, người ta để cỏ hoang còn bên vườn nhà mình thì đang tiến hành phân hủy cỏ dại lmao

Tôi  thích những mái hiên, và ngôi nhà “của tôi” ở đây có một mái hiên thật tuyệt hảo. Lúc nào cũng mát, nhìn ra vườn, gió hiu hiu thổi, chỉ thiếu 1 cái fuurin là ra dáng hiên nhà kiểu Nhật lắm lắm. Tôi và Chi quét và lau thật sạch, rồi ngày nào cũng ngồi ở đấy, buổi sáng thì uống ngũ cốc hay cà phê Nes 3 in 1 loại đắng mang từ VN sang, buổi trưa ngồi hóng mát, có khi lăn ra ngủ quên, buổi chiều tối gội đầu thì ngồi hong tóc, tối đến ăn mì cốc nóng bỏng lưỡi rồi gặm dưa hấu mát lạnh mới mua ở chợ Ấn Độ về. Buồn buồn thì ngắm vài con ốc sên lười biếng bò từ dưới vườn, theo mép gạch bám lên tường. Cả ngày đường phố vắng tanh, thi thoảng có vài chiếc ô tô đi đường tắt phóng qua, hoặc 1 vài tay Ấn đen đi những chiếc xe máy cà tàng như kiểu móc từ bãi rác kêu phành phạch có thể nghe tiếng ga cách 1 cây số. Chẳng có bóng người. Khoảng 3 ngày đầu tiên, hầu như tôi không nhìn thấy hàng xóm. Chỉ biết đến sự hiện diện của họ qua một số tiếng động đêm khuya, rồi ngày nào cũng có quần áo mới phơi ngoài sân thôi.

Ấy thế mà rồi những người “hầu như không bao giờ xuất hiện” lại là những người sang bắt chuyện và làm quen với chúng tôi trước. Trong tuần họ đi làm đi học cả, về muộn nên chỉ đến tối thứ 6, mọi thứ mới náo nhiệt hơn 1 chút.

Thì ra dân cư ở đây có đồng hồ sinh học và thời gian biểu kì quặc, hay đơn giản là khác người Việt Nam rất nhiều.  Vì 8h sáng trời ở đây vẫn còn mờ mờ tỏ tỏ nên lịch sinh hoạt đều muộn cả, siêu thị mall nhà hàng 10h mới mở, đêm đến hàng xóm nhà tôi 11h vẫn hò hét tụ tập, 12h còn thấy ông bố đưa mấy đứa con đi đánh cầu lông :|

Hôm đó tôi và Chi đi làm về, thì đã gần 10 giờ tối. Nhà bên cạnh đang có tiệc tùng gì đó, đông người, từ già đến trẻ, ra vào nườm nượp. Nóng như điên, hai đứa sau khi giải quyết 2 cái kem Wall ở 7/11 mà cũng chẳng xi nhê gì, quyết định mang miếng dưa hấu vừa mua ban trưa ra xực :”> Vì trái cây trong nhà không bị cấm nên lúc nào trong tủ lạnh tôi cũng vứt vào đó dưa leo, táo hay dưa hấu là những loại quả rẻ nhất, ăn thay rau. Còn cả 1 củ khoai lang ăn như đấm vào mồm mua từ cái mall thảm họa 2010 kia nữa. Tính ra là 14k/củ khoai sống, ở VN mua được cả kí lô, chưa kể là loại khoai như khoai cho nhợn =)) Loại khoai vàng vàng rẻ tiền để làm bánh ấy, ăn ớn gần chết. Mua 3 củ mà vứt lăn lóc mãi không tiêu hóa nổi.

Tôi đi gội đầu trước, còn Chi ngồi ngoài hiên ăn dưa hấu. Thế mà lúc ra đã thấy nàng đang nói chuyện với…1 ông già :| Hóa ra đây là hàng xóm! Hóa ra đây không phải tiệc tùng gì mà là buổi cầu lễ tín ngưỡng tôn giáo, cũng không rõ là của đạo Hindu hay đạo Hồi nữa. Ông già này gốc Tàu, mà xung quanh đây toàn người gốc Tàu cả. Ở Malaysia, những người gốc Tàu là những người có class cao nhất trong xã hội, thấp hơn 1 tí là người Malaysia bản địa, và cuối cùng là dân Ấn đen, toàn làm nghề tay chân như công nhân, khuân vác, nhân viên trạm xe, lao công… Tiếp xúc với đủ cả 3 loại người, thì tôi thấy họ đều tốt cả, kể cả người Tàu. Mà người Tàu ở đây cực kì ghét người Tàu ở Trung Hoa đại lục =)) Nói chung là không muốn ai nhắc đến hay nói mình dây dưa cái đám ấy. Sự kì thị của tôi *có phần tiêu cực* có giảm đi khá nhiều lol

Lại nói về cái buổi lễ tôn giáo, theo ông ấy nói (tiếng Anh pha Trung khó nghe đừng hỏi), tôi lờ mờ bập bõm biết được rằng hôm nay là ngày lễ cũng lớn, dành cho ông thần thông thái gì đó, mọi người đến cầu trí tuệ may mắn. Mà cũng chẳng hiểu vì sao lại tổ chức ở nhà ông già, như kiểu giáo chủ. Ông ấy ghi tên của mình ra quyển sổ, bảo bọn tôi nhớ, có gì cứ gọi. Rồi hỏi đủ chuyện, sao nhà to thế mà chỉ có 2 đứa ở, bọn mày đi làm à, à hóa ra là tình nguyện, tao đi làm ở KL tối mới về, bọn mày phải cẩn thận với những thằng Ấn đen đấy nhé, bọn nó rất nguy hiểm, sẽ rob and rape đó (đùa toàn đi xe rẻ rách còn cách cả km đã nghe phành phạch thì rob gì không biết. Sau khi sống ở đây vài hôm thì tôi nhận ra tôi không lừa người ta thì thôi chứ mấy người hiền lành thái quá này lừa sao nổi tôi :| ) Bọn tôi vì có nước da trắng và đặc biệt tôi rất giống người Tàu (đệch, thường ở VN hay những nơi khác thì tôi hay bị nhầm là người Nhật vì cái mắt cứ cười là không thấy Tổ quốc và ăn mặc quái đản, nhưng sang Malaysia người ta assume cứ da vàng tóc đen là dân Tàu và biết nói tiếng Tàu lmao), nên nghiễm nhiên được những người này tôn trọng và coi như cùng class. Ôi cái sự phân tầng xã hội, sao tao ghét mày đến thế. Người nào mà chả là người.

Đang nói chuyện dở thì có người gọi ông chú đi vào. Ông ấy vào 1 lúc rồi lại ra, mang cho bọn tôi ít “lộc”: mấy quả vải, táo, và vài cái bánh như bánh đậu xanh nhưng to và khô hơn, có khắc triện. Cứ 1 lúc lại bị gọi, cứ lúc ra là ông chú lại mang thêm cho vài thứ, hai bên cứ nói chuyện qua cái hàng rào, nhận quà của người ta ngại kinh khủng, hai đứa cứ nhìn nhau =))

Những người khác bắt đầu nhận ra sự có mặt của bọn tôi, có một thằng bé oắt con chắc học sinh cấp 3 cũng te tởn ra bắt chuyện, bắt tay :| Sau đó là 1 ông bác giáo viên. Hỏi bọn tôi có biết tiếng Tàu ko, tôi bảo chỉ biết ní hảo với xia xỉa. Tiếng Tàu học cực dễ, ý là so với thứ tiếng trâu bò tôi đang gặm là tiếng Nhật, nhưng tôi đã quyết ko bh học cái thứ ngôn ngữ này rồi. Nhưng kể ra đi du lịch biết tiếng Tàu rất có lợi, vì bh dân TQ ở đâu cũng đông như quân Nguyên. Sau đó là 2 bà cô nhìn trẻ trẻ mà hóa ra đã trên 30. Bọn họ rất thích thú khi nói chuyện, tò mò vì bọn tôi là TNV chứ không phải người sang đây làm việc, ố óa sao bọn mày trẻ thế, bla bla, bắt tay bắt chân liên tục. Sau đó thì là màn mời sang nhà dự lễ :| (hic lúc này đã hơn 12h đêm rồi). Vì chưa xác định nổi đây là tôn giáo gì sợ mạo phạm nên tôi đành xin kiếu. Thế là ông chú già già nhất định bảo hôm nào đó sẽ nấu ăn và mời bọn tôi sang, “to join the Chinese society”. À vâng cháu cảm ơn :-<

Những câu chuyện hàng xóm chưa dừng lại ở đấy. Như lần trước tôi đã nói, bà June hay có trò thỉnh thoảng lái xe đến thăm bất chợt, thường là lúc bọn tôi đi làm, để kiểm tra nhà cửa và để mang thêm lá khô và báo cũ để decompost cái vườn. Cái vườn bé có vài chục mét vuông, làm tí thì xong ấy mà cứ làm to vấn đề. Bọn tôi lúc nào cũng phải cẩn thận, mì tôm, cà phê, bánh mì, chocolate lúc nào cũng trong trạng thái giấu diếm sẵn sàng =))

Hôm đó tôi đi Carrefour mua được đùi gà rất ngon (đi xa gần chết, đây là chuỗi siêu thị giá tốt nhất), tối về vừa luộc lên xong, vừa đổ mihun ra bát (à chính là bún khô, cơ mà ng Malay quen gọi là mihun/bihun mà bọn tôi phục vụ nhiều nên quen gọi thế luôn, mua có RM0.9/túi to chà bá, cái duy nhất rẻ hơn VN) thì có xe ô tô đỗ lại trước cổng. Nói thật chưa lúc nào tôi sợ đến thế, kiểu bị phanh phui việc làm xấu xa đẹp mặt ý :( Chi lóc cóc ra mở, cố gắng càng…lâu càng tốt, còn tôi cầm 2 bát bihun đùi gà nóng hôi hổi chưa kịp ăn không biết để đâu. Xong thấy cái tủ lạnh bên cạnh, tôi nhắm mắt đưa bừa vào ngăn đá, chỉ lạy zời là bà ý đừng có mở tủ ra xem T_____T

Đệch, cuối cùng hóa ra là thằng hàng xóm, ở nhà bên tay trái (bên phải là nhà ông già). Nhà bên trái đích thực là do một lố sinh viên thuê và share tiền nhà, hình như có cả 1 đôi vợ chồng nữa ấy. Đúng, ngôi nhà như vầy ở 7 người là ít, ai như bọn tôi, 2 đứa ở 1 góc chả hết. Bọn này có mấy cái xe máy, nhìn đỡ hơn xe cùi của Ấn đen, nhưng cũng toàn hãng chưa thấy bao giờ, như xe sau giải phóng. Giỏ xe ở đây lại lắp đằng sau tay lái chứ không phải ở trước, tôi cũng không hiểu khi lái thì lái làm sao, không lẽ cứ bạnh chân ra lol

Cái nhà này cứ sáng ra là ầm ĩ đi học, ngoài sân phơi toàn áo, chia ra theo ngày, hôm là 1 dải áo sơ mi trắng, hôm là 1 dải áo màu. Cuối tuần bạn bè bọn nó đánh ô tô đến chơi, toàn các em chân dài đi cùng những thằng người ngắn 1 mẩu. Ờ, nói mới nhớ, con zai ở đây lùn vô đối, tôi cao có 1m58 mà bn thằng còn lùn hơn tôi. Con gái không xinh, được cái cao và gầy, anw béo cũng nhiều. Con gái VN là số 1, đi trong mall của nó mà ngán ngẩm biết chừng nào.

Thằng bé làm hai bọn tôi hồn vía lên mây vì cái ô tô nó vừa xuống dừng ngay cổng nhà tôi, gần giống cái Toyota của bà June. Tưởng có chuyện gì, hóa ra sang chào hỏi với lại bày tỏ ý bạn bè nó có vài đứa muốn sang ở khu này, mà nhà bọn mày có mỗi 2 người thế có cho thuê nữa không. Mình bảo bọn tao TNV ở nhờ thôi, nó có vẻ tiếc nuối lắm. Ông chưa xử mày vì 2 bát mihun trong ngăn đá đâu nhé :( May quá vào lôi ra vì tủ lạnh hủi nên cũng chỉ hơi nguội bớt chứ vẫn ngon lành. Ôi gà gà gà, tiếc là chỉ có thể ăn gà luộc, cơ mà thế là ngon lắm rồi. Để bài về siêu thị tôi sẽ nói kĩ hơn.

Đối diện nhà tôi là 1 đôi trẻ, có cái xe Porsche đỏ trắng, đến một đứa không mê xe pháo như tôi cũng thấy nó đẹp. Sáng anh lái xe, chị xách iPad hay Macbook đi ra, chẳng túi chẳng case gì ráo, vứt đánh toẹt ra cái ghế phía sau :| Người ở đây cũng lạ, cầm laptop các thứ toàn cầm tay không đi nhăng nhăng ngoài đường, phải ở VN đã khóc thành tiếng Mán rồi lol. Xong mang máy vứt lên xe, chẳng sợ lúc quẹo nó rơi hay sao ấy.

Đằng sau dãy nhà tôi ở là khu dân cư thấp hơn, của người Ấn Độ, nhưng không đen lắm lol Những người này phải công nhận là….sống rất vô tổ chức. Lúc nào cũng ầm ĩ, hát hò karaoke hay xem phim Hàn Quốc (thề, tôi đã đứng trên sân nhìn sang lol) đến 3,4h sáng, bật volume rõ to, nấu ăn ì xèo toàn dùng cái gia vị gì mà mùi rất kinh. Đường thì lộn xộn thùng rác đổ lăn đổ ngửa, trẻ con thì chạy nhông nhông. Được cái ngắm nhìn cảnh sinh hoạt của họ, nhưng ông bố bắc thang sửa đèn, vợ đứng dưới chửi bới con, chó mèo nằm dài, mấy thanh niên bá vai bá cổ, thấy gần gũi hơn là những người thuộc tầng lớp cao hơn ngoài kia.

Dẫu sao thì mình cũng chỉ là người ngoài trong cái xã hội đó thôi.

Cái lưng muốn đá

Posted on

Title là tên một tiểu thuyết ngắn của Wataya Risa. Mình để vậy thôi vì thích cái tên này và đôi lúc có cảm giác như chính bản thân con bé Hasagawa Hatsu 16 tuổi,  chứ truyện không liên quan gì đến entry hôm nay cả.

Mấy hôm nay trời đã vào hè thật rồi, có nắng gắt, có mưa rào, có coke mát lạnh và những buổi chiều ngồi lê la trên sân thượng chân gãi cổ mèo, mắt ngắm mây trôi.

Nhẹ nhàng là thế, mà đầu óc nặng trĩu. Trống rỗng.

Cảm thấy mình muốn đá một cái lưng nào đó, và bắt đầu lên Tumblr tìm một đống ảnh có những cái lưng về để ngắm.

Hồi trước lúc dịch 1 bài Trái tim có nắng, mình có dịch một câu đại loại là “bạn luôn cảm thấy bản thân bị cô lập,bạn thực sự bị cô lập hay là chính bạn đang quay lưng với cả thế giới?”. Nếu thế thì ngay lúc này đây, đang có rất rất rất nhiều người đang quay lưng, tạo thành một hàng rào, bên trong chứa những người quay mặt vào nhau.

Nhưng quay lưng lại thì sao nhỉ?

Lừa lọc, lợi dụng, dối trá. Những nụ cười giảo hoạt. Những lợi nhuận. Những đôi mắt không dám nhìn thẳng.

Nếu như vậy, mình chọn quay lưng.

Tôi vẫn nói rất nhiều lần, rằng tôi không thích biển. Vì tôi sợ hãi cảm giác bị mất hết mọi sức lực. Vì tôi sợ  mình sẽ bị nhấn chìm trong màu xanh vô tận ấy. Vì hình như tôi không có linh hồn. Những người trống rỗng không có linh hồn sẽ biến thành bọt biển, giống như các nàng tiên cá của Andersen ấy. Mà tôi thì hoàn toàn trống rỗng.

Khi nhìn thấy biển, tôi muốn ngồi xuống. Nằm dài ra cát. Để những hạt cát nhỏ lạo xạo bám vào tóc, bám vào kẽ chân, nhẹ nhàng chảy qua bàn tay tôi. Để cứ nằm như thế hàng giờ đồng hồ. Chẳng nghĩ gì khác. Chỉ nằm thế thôi. Để cát lấp đầy cái con người trống rỗng không linh hồn.

Người ta vẫn nghĩ đến những bãi biển nhiệt đới nước xanh trong vắt, cát trắng trải dài, trên bờ dừa xanh và hoa nở rực rỡ, những cô em mặc bikini lòe loẹt cười cợt vừa chạy vừa tung nước.

Tôi thì bị thu hút bởi những bãi biển vắng, nước đục, bờ nhiều đá không thể tắm, gió mạnh, mùa đông thì càng tốt. Co ro so mình trong chiếc áo khoác, ngồi trên một bờ đá.

Đấy. Là. Thanh. Thản.

Những đêm hè luôn khiến tôi buồn như thế. Buồn đến mục ruỗng. Khác với cái buồn của mùa thu có thể dễ dàng vỗ về bởi vài món ăn ấm ấm nóng nóng hay một buổi cà phê với bạn bè. Khác với cái buồn mùa đông, vốn dĩ nó đã luôn như thế nên chẳng có gì lạ lẫm. Nỗi buồn mùa hè bốc đồng nhưng dai dẳng. Chợt đến nhưng ở lại thật lâu. Cà phê. Rock. Khói thuốc của người khác. Một chút bia. Cũng chẳng thể làm nó biến mất hoàn toàn. Chỉ quên đi trong chốc lát, rồi khi ở một mình, nó đã quay lại từ lúc nào.

Có một sự thực là, khi quay lưng, có lẽ tôi sẽ cảm thấy đỡ sợ hãi hơn. Không nhìn thấy sẽ không còn sợ hãi. Nhắm mắt để đối mặt. Để bước lên. Bỏ qua những vực thẳm phía sau.

Liều lĩnh. Mù quáng. Xuẩn ngốc.

Liệu mọi chuyện có thật là sẽ ổn, như tôi vẫn tự nói với chính mình hay không?

Ừ thì là cố gắng. Ừ thì là hết mình. Nhưng những gì mất mát luôn nhiều hơn những gì nhận được.

Tôi đang mất dần đi cái mà tôi vẫn thường tự hào, đấy là sự tin tưởng mù quáng vào một câu nói của một người “Mọi chuyện sẽ ổn thôi”. 15 năm trước. Cậu đã nói với tôi như thế.  Và tôi luôn tin như thế. Nhưng có vẻ như không như thế. Chẳng có gì là như thế. Nó chỉ-có-vẻ là sẽ ổn thôi.

Cậu có thể dễ dàng mê say một vài nỗi sầu muộn

Và giờ thì cậu chỉ là một người mà tôi đã từng biết mà thôi.

Chết tiệt thật.

Mình phải quay lại với cuộc chiến thôi.

Cái gì đã qua, thì sẽ mãi mãi chỉ là quá khứ.

- Gửi thời thanh xuân rồi cũng sẽ qua của chúng ta-

15042012

Posted on

Đúng là mình chẳng lúc nào có thể ngồi yên được =) 1 tháng là quá giỏi rồi, lại làm tiếp thôi.

Chưa bao giờ rơi vào tình trạng nghèo đói rách nát thế này, ôi thật là buồn. Tôi không thích chiến dịch siêu-kiết-xu tí nào hết huhu.

Ít nghe Vocaloid, nhưng thực sự rất thích bài này, và thích cả Miku ở đây nữa.

Cứ mỗi lúc em ý ” Kanashikatta? Kuyashikatta? Tsurakatta yo? ” là muốn véo cho cái. Mình thích mấy bài nhí nhố như này hơn, dù mấy bài thiên thần các thứ ẻm hát với Kaito hay Len-Rin cũng mùi mẫn lắm. Chao ôi là người Nhật, lúc nào cũng có thứ để quyến rũ người ta. Luôn có thứ dành cho mình, dù nó có quái đản đến đâu, dù nó có kì quặc đến đâu, luôn có người diễn đạt 1 cách hoàn hảo suy nghĩ mình. Dù sở thích thời trang của mình có bựa đời khó kiếm thế nào, chắc chắn vẫn luôn có thứ khiến mình mê ngất lên ngất xuống. Nhật, Nhật, Nhật, tại sao năm nay không có Genki ở đây :( Mình nhớ đời TNV quá!

Thế thôi nhé, Bye bye 昔 の 今日の 私 。Tui đỉ ngủ đây, oyasumi blog của tôi và ai đó đang đọc dòng này.

Low-cost travel tips (end)- Lên lịch trình chuyến đi

Posted on

Vậy là cuối cùng mình cũng đã lết được đến phần cuối trong series bài này, chỉ còn 1 cục nợ rất lớn về Malaysia với Singapore thôi =]] Từ giờ mình đã chính thức bắt đầu đời ăn tàn phá hại bằng cách bỏ việc, ở nhà chơi, viết truyện sến, dịch tin lá cải, molest mèo, thế nên chắc tốc độ sẽ được cải thiện lên chút ít. Thực sự là mình cũng đã quá mệt mỏi với stress và công việc dồn dập như núi, còn có vài tháng nữa là ra trường, chơi đã  =]

Theo như ở cuối phần trước, chúng ta đang dừng ở mục mua vé máy bay giá rẻ. Ok, giờ thì đất nước cần đến cũng đã chắc chắn, vé máy bay cũng đã book xong, bắt đầu công tác chuẩn bị lên đường thôi!

Một câu hỏi lớn chắc chắn sẽ bật ngay ra khỏi đầu: khi sang đó chúng ta sẽ làm gì, đi đâu, bằng cái gì ??? Không lẽ sang thuê cái nhà nghỉ rồi ngủ cả ngày hay sao?

Tất nhiên một người bình thường sẽ chẳng ai làm thế.

1. Lên lịch trình chuyến đi

Việc đầu tiên là lôi vé máy bay ra xem mình sẽ bay đi và bay về ngày nào, để coi tổng có bao nhiêu thời gian ăn chơi. Vé máy bay và hộ chiếu là những thứ thiết yếu lúc nào cũng phải mang bên mình, hãy in ra tầm 2-3 bản, 1 bản cất kĩ vào đáy vali để dành khi có biến. Vì book online nên bạn chỉ cần in cái Itinerary mà hãng gửi qua email đến cho bạn thôi, và nhớ cho kĩ cái code đăng kí. Sau khi nắm rõ ngày tháng, bắt đầu xắn tay áo lên cho mình một lịch trình mơ ước. Khi đến Malaysia và Singapore, bạn sẽ đi đến những đâu?

Hãy tự hỏi lại chính mình, xem sở thích của bạn là gì? Bạn thích lên rừng hay xuống biển, thích hoang dã hay phồn hoa đô hội, thích shopping hay khám phá văn hóa, thích đi sở thú hay bảo tàng, thích ăn đồ ăn nhanh hay đồ bản xứ? Vân vân và vân vân. Hiểu bản thân mình để chuẩn bị những đích đến hợp với sở thích nhất.

Tuy nhiên, nếu đây là lần đầu bạn xuất ngoại, đang mông lung chẳng có khái niệm gì về cái đất nước kia, bạn chỉ muốn có khái niệm cơ bản nhất, đi đến những chỗ nổi tiếng nhất, thì thực ra cũng có cách giải quyết.

Đi kiếm 1 trang web bất kì của các công ty du lịch, chọn bừa 1 cái tour Malaysia-Singapore nào đó có số ngày phù hợp với bạn. Thường thì các website này miêu tả tour cũng kĩ, ngày này đi chỗ này, ngày này đi chỗ kia. Những địa điểm được liệt kê trong đó thì toàn những nơi nổi cả, kiểu ai đến cũng phải thăm, thế là ok, đã có 1 lịch trình cơ bản trong tay.

Bước tiếp theo là kiếm cái bản đồ, chi tiết 1 chút, và dòm xem những địa danh đó nằm ở đâu, thuộc tỉnh nào, để có 1 route hợp lý nhất (hic thông cảm nếu mình dùng E nhé, vì mình cũng chẳng biết chọn từ nào cho đúng nữa, tuyến đường hay cái gì đó đại loại vậy?). Đánh dấu những chỗ đó lại, xem khoảng cách giữa các nơi là bao nhiêu, có chỗ nào có thể thăm ngay trên đường đi từ nơi nay đến nơi kia không (Ví dụ như Melaka nằm trên đường đi từ KL sang Sing, thế nên người ta hay du lịch theo tuyến KL-Melaka-Singapore và ngược lại). Như thế này sẽ giúp bạn tiết kiệm tiền đi lại nhất (thật ra mình ăn tiêu cũng chả là mấy, toàn tốn tiền đi lại là nhiều thôi), không bị mua đường tạo cảm giác mệt mỏi và mất thời gian. Cứ mỗi ngày lại đi trên những cung đường mới không phải hay hơn nhiều việc vòng đi vòng lại đúng không nào? (dù thật ra phần lớn thời gian trên xe mình cũng chỉ ngủ chứ có ngắm đường ngắm xá được mãi đâu lol)

Sau đấy thì lên mạng, và bắt đầu GOOGLE thôi. Hic thật ra phần lớn tất cả những gì mọi người thường thắc mắc đều có trên mạng cả, kể cả những điều mình đang viết ra ở đây cũng thế, chỉ cần chịu khó google một tí là ra. Mình không có đạo lý giáo huấn gì đâu nhé, nhưng tốt nhất nên rèn luyện để trở nên độc lập hơn, ngay từ việc học google cho các thắc mắc của bản thân. Đến lúc mà không thể tìm được ở đâu nữa rồi thì hãy đi hỏi, như vậy người được hỏi cũng có cảm giác mình được tôn trọng hơn đó =]

Bạn có thể đem lịch trình và những thắc mắc của mình lên những 4r nổi tiếng về du lịch như phuot, webtretho, ttvnol. Trên này các anh chị đã có những topic rất đầy đủ và chi tiết về những kinh nghiệm đi du lịch đủ các nơi trên thế giới, có cả report những chuyến đi tới những vùng miền chưa từng xuất hiện trong các tour du lịch. Bạn nào thích khám phá những thứ mới mẻ, finding truly exotic experience thì có thể tham khảo những địa điểm này và hỏi trực tiếp các anh chị viết bài. Một điều cực kì đáng lưu ý : Hãy tìm kiếm và đọc hết mức có thể trước khi hỏi, nếu như bạn không muốn bị cảnh cáo và tệ nhất là chả ai buồn trả lời cho những câu hỏi vốn đã quá hiển nhiên và có thể tìm câu trả lời ở bất cứ đâu. Ngược lại, với những câu hỏi thể hiện sự tìm tòi và nghiêm túc của người hỏi, các anh chị ấy đều trả lời hết sức nhiệt tình và chi tiết, thậm chí còn giúp đỡ bạn 1 số vấn đề như thẻ đi MRT ở Sing, số dt taxi các thứ bên đó nữa. Các bạn có thể nhờ các anh chị tư vấn xem lịch trình với những địa điểm, thời gian ở như vậy đã hợp lý chưa, có quá sức hay sít quá không (đôi lúc chúng ta cần kinh nghiệm thật cho những điều này, chứ cũng không thể ngồi mà tưởng tượng được)

Google đi thôi đừng lười nữa nhé :X

2. Book vé xe đi lại trong nước+ nhà nghỉ

Ở các nước khá phát triển như Thái Lan, Malaysia và Singapore thì vé xe ngoài mua trực tiếp tại các bến xe thì có thể book dễ dàng trên mạng với thẻ visa hay master. Các bạn có thể tham khảo trang này, mình toàn book vé online đi lại ở Malaysia và Sing ở đây. Có rất nhiều hãng cho các bạn chọn, thường mọi người khuyên là hãng Transnational là tốt nhất, đúng là nó rất lớn và thường có booth riêng hoành tráng ở các bến xe, nhưng các hãng khác cũng khá tốt, dịch vụ ổn, mấy hãng mới thậm chí còn có khuyến mại để câu khách hehe.

Nếu các bạn muốn sang Malaysia săn đồ sale nhân tháng Megasale thì cũng nên cập nhật thêm trang này, nó cập nhật tất cả các chương trình sale, địa điểm, thời gian… trên toàn đất nước Malaysia. Thi thoảng có cái voucher ăn free của Mc hay KFC in ra mang đi ăn cũng tốt lắm đó hí hí. Mình thì cái gì sale hay khuyến mại giảm giá mình thích tuốt luốt á :D

 

Cái bus nó to dư lày, lúc book còn được chọn chỗ ngồi, nhớ chọn tầng 2 đừng ngồi tầng 1 không là ngủ cùng hành lý đó lol

Còn cái booth bán vé thế này. Ảnh internet nhé vì mình lười lục HDD quá đi =.=

Chi tiết về từng bến xe các thứ mình sẽ viết sau trong cái chuỗi bài ở Malaysia kia, cho nó có hệ thống và ví dụ trực tiếp đầy đủ =))

Còn về khoản nhà nghỉ cũng quan trọng không kém. Tất nhiên là bạn có thể đến nơi nhảy trực tiếp vào book cũng được (các bạn Tây trẻ trẻ chuyên gia như thế này), nhưng như thế khả năng hết phòng hoặc bị ép giá là rất cao, thế nên là phải book trước thôi :”)

Có 2 trang book nổi tiếng nhất là agoda (dành cho các bạn muốn ở khách sạn) và hostelworld (thường cho các hostel giá rẻ nhiều hơn). Để chọn được hostel tốt, các bạn hãy chăm chỉ đi đọc webtretho và phuot để xem review của các anh chị (đặc biệt là wtt nhé vì các chị khá kĩ tính nên review khoản này cực tốt, chưa kể còn có thân quen có thể giảm giá nữa đó). Có đủ loại cho bạn chọn, từ khách sạn bình dân đến hostel cao cấp và hostel siêu siêu rẻ nhưng chất lượng cũng khá cool (mấy cái hostel mình chọn cái nào cũng đáng yêu dễ chịu và nhất là RẺ vô cùng hahaha, có công đào sâu nó cũng khác) Ngoài review của các anh chị bạn có thể đọc review của các bạn Tây (cũng vô cùng chuẩn và tỉ mỉ) trên Tripadvisor, hostel nào được khen nhiều rate cao thì cứ yên tâm là nó sẽ rất tuyệt vời.

Bản thân mình không thích book trên agoda lắm vì nó bắt đóng fee 2 đô (có khi đắt bằng 1/3 tiền phòng =)) ), chưa kể là phải thanh toán 100% luôn và hủy phòng các thứ rất rắc rối. Hostelworld không bắt thanh toán 100% ngay (chỉ khoảng 5%, còn lại đến nơi thì đóng nốt), như thế thuận tiện hơn cho mình rất nhiều. Bạn cũng có thể tìm trực tiếp các website của các hostel này book trực tiếp qua đó luôn. Có gì thắc mắc cứ email cho nó hỏi rồi hãy book nhé.

Ôi ta yêu em ta yêu em, Twin Pines :D Đây là cái guesthouse đã chứng kiến 1 đêm thác loạn của mình ở Cameron Highland =.= Dễ thương không :X

Xong thì in cái tờ confirm ra chờ đến ngày đến đó thì lôi ra đưa cho bọn nó thôi.

Chẹp, thế là xong khoản đi lại ở nhể.

3. Lên đường, cần nhét gì vào vali?

Cái này thì tùy các bạn thôi, nếu thích và có đủ khả năng+sức lực thì các bạn vác cả cái phòng đi cũng không ai cấm lol Thông thường thì tầm 1 balo 45l+1 túi xách nhỏ là vừa, ai nhiều hơn thì thêm cái vali cabin nữa là quá đáng lắm, ấy là dành cho dân du lịch bụi ấy nhé. Mình thì có cho vàng lần sau cũng không mang vali theo, mệt thấy bà mà nhỡ nó hỏng hay gẫy bánh gì đó thì cứ xác định T__T

Có những vật cực kì cần thiết mà các bạn cần/nên mang theo như sau:

- 1 cái túi nhỏ đeo chéo quai chắc. Hoặc là loại belly belt các bạn Tây hay mua ý, nhưng mình thấy nó xấu xí lắm mà mình ghét những thứ xấu xí nên mình ko đeo đâu :”> Cái túi này để đựng những đồ quan trọng nhất: ví, hộ chiếu, vé máy bay, 1 cái lược nhỏ, 1 túi khăn giấy, 1 vài cái chun nịt để buộc các thứ, 1 cái urgo, 1 dao gấp/kéo nhỏ (cái dao này lúc đi máy bay nhớ bỏ vào hành lý kí gửi, nếu bạn đi mỗi hành lý xách tay thì thôi khỏi dao kéo nhá)

 Cái hình này hơi bỉ nhưng đây là cái túi con mèo của mình lol, nó đã theo mình đi khắp nơi khắp sở đó :X Mua của Petshop hay Cara ý, đầu tư 1 chút không dây đứt giữa đường thì méo mặt.

- Tiếp theo là bản đồ. Bản đồ Malaysia, Singapore và các khu du lịch nổi tiếng có thể lấy free tại sân bay, nhớ lấy vài cái cho chắc, không đi mua là RM12 đó nhé. Ở TPHCM bạn có thể lên Phòng xúc tiến du lịch Malaysia ở đường Pasteur (số mấy mình ko nhớ, ggl hộ mình cái). Trên đó bạt ngàn sách vở bản đồ và các bạn sẽ được tư vấn rất nhiệt tình hie hie. Mình lần này lên đó vác gần 2kg về, còn được tặng 1 túi+1 bút khá đẹp :X (ảnh cái phòng này có ở entry ở SG đó mình ngại post lại lắm =)) ) Riêng Singapore thì city map và MRT map còn có thể lấy ở khắp các trạm MRT và các info center, nhiều vô kể mà đủ loại xem rất thích mắt.

- Đồng hồ đeo tay, tiện hơn là xem điện thoại đó.

- Nếu có điều kiện hãy mang smartphone đi nhé, tiện vô cùng. Đừng dại mà vác laptop đi =.= bài học để đời đấy =.=

- Thuốc men: berberin lol, dầu gió, thuốc cảm, ít ít thôi nhưng phải có.

- Balo của bạn nên là loại có 2 cái túi ốp 2 bên. 1 bên đựng 1 cái ô gập, 1 bên đựng cái chai không đem đi để hứng nước. Nếu ko mang được ô thì thôi, nhưng cần có 1 cái áo mưa giấy.

- Universal adapter. Cái ổ điện ở Malaysia và Sing khá quái quỉ, cần mang theo cái adapter này. Có thể mua dễ dàng ở các cửa hàng bán đồ điện với giá tầm 70k, rất nhỏ gọn dễ thương, túi đựng đẹp :x Đừng để sang kia mới mua nó chém cho đắt gấp 3 đấy =)

- 1 cái khăn TO! Có thể dùng để quàng (tất nhiên), để quấn đầu khi trời gió, để đắp khi đi máy bay hoặc đi ô tô, thậm chí để… mặc khi vào đền chùa mà người ta bắt con gái phải mặc váy T_T Nói chung là 1 cái khăn to nhé :x

- Nước rửa tay khô, bé bé thôi để mang lên máy bay được.

- Giấy ăn khô, khăn ướt, túi nilon loại bé.

- Đèn pin. KO cần loại xịn lắm đâu, nhưng cũng phải đủ để chiếu sáng.

- Mấy cái bàn chải khăn mặt kem oánh răng nói chung là đồ vệ sinh cá nhân thì muốn mang đi cũng được, nhưng để sang đây mua cũng chả sao, giá cũng rẻ.

- Dép tông+giày thể thao, nhất là giày, đôi nào bạn đi thoải mái quen rồi ấy đừng mang giầy mới nhé.

- Quần áo hợp thời tiết gọn nhẹ.

- Tiền lẻ. Đổi trước ở nhà thì được giá hơn, hoặc ko sang đó đổi thì nhớ mang USD đi chứ ngta ko nhận VND đâu nhé.

Tạm thời là thế đã, để nghĩ ra thêm cái gì thì edit sau =} Nhưng nói chung là cũng ỔN rồi đấy và chúng ta có thể sẵn sàng lên đường thôi XD

Bạn đã có kế hoạch gì chưa?

Posted on

…còn tôi, tôi đã có kế hoạch cho riêng mình, một kế hoạch cực kì đơn giản.

Nửa đêm hôm qua nhận được tin Simple Plan sẽ đến Hà Nội, có thể là vào cuối tháng 5 tới, tôi vui đến mức không ngủ được. Tôi không thể tin nổi, sắp có ngày mình được nghe tình yêu đầu đời của mình hát ngay tại thành phố này! Thế là dở quẻ mở máy ra lúi húi, tìm được cái bài ngày xưa mình viết cho các anh 8->

Trước khi biết đến âm nhạc, cuộc sống của tôi chìm ngập trong truyện tranh và hoạt hình. Cái thời mà nhắc đến Internet là chỉ biết đến chat Yahoo, muốn nghe nhạc là phải rình radio hay ngóng tivi chiếu, tin tức thì cập nhật vụn vặt lẻ tẻ qua một vài trang báo dịch lại từ tạp chí nước ngoài, thì tôi thà ngồi mài đít quần ngoài hàng thuê truyện còn hơn là dính líu tới mấy anh chị tây tóc vàng tóc nâu tóc xanh tóc đỏ hát những thứ ngôn ngữ mà tôi chẳng hiểu là họ đang gào thét cái gì. Thật ra tôi cũng có thử nghe nhạc quốc tế đấy chứ, nhưng cái đầu ngớ ngẩn của một đứa nhóc con lớp 6 sau khi hóng mấy chương trình MTV cho rằng Britney Spears thật là sến còn mấy anh như BSB hay Westlife thì cải lương quá mức (Sorry các fan nhé, mình không có ý gì đâu, là hồi bé mình nghĩ thế thôi L). Cái gì mà toàn yêu yêu với chả đương đương, nhạt quá, nhạt quá!

Thế rồi cho đến lúc tôi học lớp 7, truyền hình cáp chính thức xuất hiện tại Hà Nội (trước đó muốn xem các kênh nước ngoài thường phải lắp chảo thu vệ tinh). Vì những tòa nhà cao tầng mới xây trước mặt chặn sóng truyền hình khiến cái ăng ten nhà tôi không thể hoàn thành bổn phận, vậy là ngẫu nhiên nhà tôi là một trong những hộ đầu tiên có truyền hình cáp trong thời điểm những năm 2002 ấy. MTV xuất hiện trong cuộc đời tôi, và từ ấy chẹp, tôi đã biết thế nào là “cuồng loạn vì âm nhạc.”

Tôi còn nhớ như in cái ngày đầu tiên có cáp, tôi dán mắt xem MTV từ trưa đến tối. Bài hát đầu tiên để lại ấn tượng với tôi chính là “Perfect”, trong chương trình “Non-stop hits”. Trình tiếng Anh lúc ấy còn lẹt đẹt, tôi chỉ nghe lõm bõm được vài chữ, nhưng đúng là không có một rào cản nào về ngôn ngữ trong âm nhạc, những giai điệu ấy đã ngay lập tức làm điêu đứng trái tim đứa con gái 12 tuổi. Tại sao, tại sao lại hay như thế, trời ơi sao các anh ấy ăn mặc đẹp thế, trời ơi sao anh ấy đẹp trai thế ( thông cảm con gái tuổi này mà), chính là những ấn tượng đầu tiên của tôi về Simple Plan. Haha, giờ nghĩ lại thấy mình trẻ con và thật ngốc nghếch, nhưng kể cũng đúng thôi, chỉ có như thế mới mê được những cậu chàng cũng trẻ con và ngốc nghếch như Simple Plan chứ.

Và thế là lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi đã có khái niệm về việc đi lùng mua đĩa nhạc về nghe. Cùng con bạn thân lóc cóc đạp xe lên Hàng Bạc giữa trưa nắng, quanh quẩn mấy hồi rồi giải thích mỏi mồm mới tìm được một hàng bán “No pads, no Helmets… just balls”. Cầm trong tay cái đĩa lậu 10k (có cả hộp, còn đựng túi nilon thì chỉ 8k, tôi đã nhịn ăn sáng một tuần và hi sinh không thuê truyện tranh) mà tôi cứ ngỡ như cầm của báu, sung sướng âm ỉ đên tê cả người. Đấy là đĩa nhạc đầu tiên tôi mua, và cũng là đĩa mà tôi nghe nhiều nhất, nhiều đến mức hỏng luôn, sau đó đã được tôi mua bù nâng cấp lên loại đĩa 40k nhưng tôi vẫn giữ gìn nó như một kỉ niệm về thời kì “khai sáng âm nhạc”.

Như là định mệnh, từ đó Simple Plan luôn là một phần trong cuộc sống của tôi.

Cứ nhố nhố nhăng nhăng mãi thế này các tình yêu nhé :x

Tôi có một tuổi thơ có thể nói không quá êm đềm như nhiều bạn bè khác của tôi. Gia đình tôi không giàu nhưng cũng sung túc , bố mẹ tôi cũng không cấm tôi có những sở thích quái đản không giống như những đứa con gái khác, tôi không gặp khó khăn về vật chất nhưng tôi luôn phải chịu một áp lực rất lớn về học tập cũng như cuộc sống riêng tư. Tôi có thể muốn làm gì thì làm, nhưng riêng trong học tập, phải đứng đầu lớp. Phải là số 1, nếu không sẽ là những lời dằn vặt, trách móc kéo dài đến hàng tháng trời. Tôi ngoan ngoãn chấp nhận, vì bản thân tôi cũng là một đứa hiếu thắng và không thích phải chịu thua bất cứ ai. Từ bé, ngoài truyện tranh, hoạt hình, vẽ vời, và giờ là âm nhạc, thì tôi còn có một sở thích mà bọn bạn tôi gọi là “bệnh”: thích học. Nhưng có lẽ vì thế mà tôi sống khá khép kín với thế giới xung quanh, không hay nói chuyện với mọi người, có gì cũng lầm lũi chịu đựng một mình. Dần dần bạn bè cho là tôi kiêu căng, chỉ có những mọt sách là thích làm bạn với tôi, nhưng tôi lại hoàn tòa không hợp tính họ. Tôi có một đứa bạn thân duy nhất, nhưng ngay cả nó tôi cũng không đủ tin tưởng để kể hết mọi tâm sự của mình.

Giai đoạn thanh thiếu niên, mà giờ đây chúng ta hay gọi là “teen”, với tôi thật kinh khủng. Tôi có cảm giác hoàn toàn cô độc, luôn cảm thấy bức bách khó chịu mà không biết phải làm thế nào để thoát ra khỏi nó. Bạn bè khiến tôi mệt mỏi vì tôi cảm thấy họ suy nghĩ quá khác với mình. Bố mẹ thì luôn tỏ ra quan tâm, nhưng là quan tâm quá mức đến nỗi tôi có cảm giác bố mẹ luôn đi sát theo dõi mình, tôi không còn lấy một chút gì gọi là riêng tư. Bố mẹ luôn hướng tôi đến với một mẫu người là con ngoan trò giỏi, nhiều lúc tôi nghĩ hình như là mình đang biến dần thành robot thì đúng hơn. Với tâm lý của tuổi mới lớn, mặc dù bên ngoài tôi vẫn lặng lẽ chấp nhận, nhưng bên trong tôi đã có sự bùng nổ về tư tưởng- tư tưởng chống lại mọi thứ xung quanh.

Thật may mắn vì đã có Simple Plan ở bên tôi lúc đó, đã giúp tôi vượt qua giai đoạn đầy khó khăn về tâm lý này. Nếu không có những bài hát ấy, có lẽ đầu óc tôi đã nổ tung vì những ức chế ( vừa có thật mà cũng vừa do tôi tưởng tượng ra) dồn nén lại. Những “I’m just a kid”, “Perfect”, “Shut up”, “Me against the world”, “The worst day ever”, “Welcome to my life”, dần dần trở thành một thứ thuốc gây nghiện ngọt ngào. Tôi có cảm giác như cuốn nhật ký của mình đang được hát lên thành lời, tôi cảm thấy một sự đồng cảm, cảm thấy yên tâm và cảm thấy mình không cô độc.

Sau này, khi YouTube phát triển mạnh, những video clip của Simple Plan cũng được các fan up lên. Đến lúc này, khi đọc những comment bên dưới, tôi mới nhận ra không phải có mình tôi có cảm giác ấy. Rất nhiều, rất nhiều những bạn trẻ đang gặp khó khăn và rắc rối với bốn chữ “teen” đã được Simple Plan tiếp thêm sức mạnh. Đã có vô số những comment có chung ý tưởng với tôi:” Này Simple Plan, có phải là các anh đã ăn cắp nhật ký của chúng tôi không vậy :D ?” Vậy thì Simple Plan đã có công lớn lắm đấy chứ, giúp đỡ biết bao thanh thiếu niên “tự kỉ” còn gì?

Tôi nghe nhạc một phần vì giai điệu, nhưng phần lớn hơn là vì lyric. Có những bài hát nhạc rất ngang nhưng tôi vẫn rất thích, đơn giản vì lời của chúng có ý nghĩa với tôi. Những bài hát của Simple Plan là như thế. Âm nhạc của họ không được đánh giá cao, pop thì không phải mà rock cũng chưa tới, lỡ nhỡ ở giữa đoạn pop punk. Những anh chàng ấy cũng rất ngớ ngẩn, cái tên nhóm cũng ngớ ngẩn nốt ( được lấy bừa khi chưa kịp nghĩ tên, ăn theo một bộ phim vô danh tiểu tốt), nhưng họ luôn là chính mình, và dám nhận là mình “ngớ ngẩn”. Theo như ngôn ngữ của các bạn bây giờ, là ngu nhưng không tỏ ra nguy hiểm ấy (haha). Đọc những mẩu tin về họ luôn làm tôi không nhịn nổi cười, nào là cảm giác sởn da gà khi nghĩ đến số người chết trong chiếc xe cứu thương mà họ hay đi tour, nào là thích nhảy tưng tưng khi hát ( cái này tôi đã bị nhiễm một phần, có hồi ăn mặc bắt chước bằng được Pierre, quần ngố, áo phông đen, chân đi Converse, chân ngắn ấy nhé chứ được đẹp như người ta đã khác, đi cứ tí lại nhảy cà tưng haha, đến bây giờ tôi vẫn rất thích phong cách ăn mặc của các anh ấy), nào là hóa trang thành mấy ông già trên bìa album, rồi cách các thành viên ban nhạc sống và đối xử với nhau… Toàn những chuyện ngớ ngẩn và buồn cười. Đối với những người hâm mộ, những cậu chàng này không phải là thần tượng, mà là những người bạn, đôi khi còn là tri kỉ. Họ cũng giống như âm nhạc của họ : không ngọt ngào, không sâu lắng, có chút gì đấy nổi loạn, nhí nhố, chửi bới đúng theo kiểu những đứa trẻ mới lớn ức chế với thế giới xung quanh. Ấy thế nhưng lại khiến người ta vui và có thêm động lực để sống. Và những ai đã trót yêu Simple Plan như tôi cũng sẽ giống như họ, ngốc nghếch, trẻ con, đôi lúc bị gọi là cưa sừng làm nghé, nhưng lúc nào cũng sống thật với chính mình. Các bạn ấy thật là ngốc nghếch một cách đáng yêu J

Simple Plan gần đây đang thay đổi phong cách, không còn nhiều những bài hát “uất đời” dành cho tuổi trẻ nổi loạn, mà là những bài “chửi bới trong tình yêu”, haha. Phải nói thực, tôi không thích phong cách mới ấy cho lắm, nó không hợp với bản chất nhí nhố của Simple Plan tí nào. Các bạn ấy hãy cứ là mình, đừng tỏ ra đau đớn, dằn vặt với kiểu thời trang người lớn, đừng yêu đương vật vã và nói những câu triết lý về tình yêu. “Hãy quay trở lại với sự ầm ĩ, trẻ con, ngu ngốc của các cậu đi!”- các fan đã theo sát Simple Plan từ ngày đầu đều mong muốn như thế. Và có lẽ các cậu chàng đã nhận ra điều ấy, trong album mới nhất “Get your heart on!”, tôi đã phần nào cảm nhận được sự trở lại của sự nổi loạn ấy. Họ đã ngoài 30 tuổi, lớn rồi đấy, nhưng đây mới là loại âm nhạc dành cho họ. Họ phải hát để tiếp tục giúp đỡ những teenager đang gặp khủng hoảng chứ!

Một ngày nọ, khi đang đứng trong sân bay làm thủ tục nhập cảnh, tôi chợt nghe thấy người ta bật “Jet lag” ở đâu đó, tự nhiên tôi thấy vui, và cảm giác không còn xa lạ khi ở mảnh đất không phải quê hương mình. Ở đây cũng có người thích Simple Plan, ở đây tôi vẫn có thể nhận thấy những giai điệu ưa thích của mình được bật trên radio hay trên phố. Simple Plan vẫn đi theo tôi, và tôi cũng đang đứng trên băng chuyền, tay xách vali, giống hệt như Pierre vậy. Chúng tôi luôn có một sự đồng cảm, Simple Plan vẫn luôn là một phần của tôi.

Đến bây giờ, giai điệu mà tôi thường nhẩm hát với chính mình nhất vẫn luôn là “I’m just a kid, and life is a nightmare”. Nhưng không còn sợ hãi và trốn tránh, tôi đã sẵn sàng để đối mặt với cơn ác mộng ấy, với sự hài hước, nổi loạn của một đứa trẻ vị thành niên.

24032012

Posted on

Đánh dấu phát, sau hơn 1 năm thì mình quyết định đổi theme. Theme mới rất có xu hướng vintage, màu mè nhìn đáng yêu ghê :)

Mấy hôm nay nhiều chuyện quá. Mà ngày càng nhiều người vào blog nên cũng không được viết lách dớ dẩn tùy tiện như ngày xưa. Ức chế mà nhiều lúc chả giải tỏa được. Mình cũng không nghĩ là mình nên theo đường blogger chuyên nghiệp hay không, vì mình bị cảm xúc chi phối quá nhiều :) Mình chỉ thích viết, viết, viết mãi thôi, chứ mình cực kì ghét cảm giác người khác soi mói những gì mình viết rồi biến tướng và suy diễn lung tung.

Mình thích làm một nhà văn lập dị =] Bản thân mình đã lập dị khó chấp nhận được rồi!

You may think the chords are going wrong

But they are not, she is just writing it like that!

Ờ, mà mình là thế đấy. Tự nhiên sao lại khó chịu về mấy cái tủn mủn nhỏ nhặt như thế này nhỉ =) Mình vẫn tự hào mình là con gái mà còn quân tử hơn ối thằng con trai đặc sệt đàn bà cơ mà =] Thế nên là, hỡi bạn stalker, bạn nên tự nhìn lại bản thân mình và những người bạn của bạn đi, trước khi bạn định đi xấu tính với người khác nhé. Chẳng biết là có đụng chạm tim đen hay khiến ai giật mình không, cơ mà đúng thế đấy. Bạn chọn sai người khiêu khích rồi, mình vốn nằm ngoài cái thế giới dớ dẩn và chao đảo này từ lâu lắm rồi. Thế giới của mình chỉ có mình và 1 số người nhất định thôi, còn những người lạ cứ lướt qua rồi lướt lại, như không khí tràn qua thôi, chứ cũng chẳng được làm gió.

<3 I strongly believe in myself and my friends <3 No matter what you say, you can never ever beat all of us <3

Sống tốt với mọi người, và sẽ gặp được thật nhiều người tốt :>

Đây sẽ là bài lảm nhảm cuối cùng trước khi sang tuần sau mình sẽ viết tiếp về du lịch :P

Nào thì xây dựng backlink nào, tôi quá mệt mỏi vì cái sự đi spam rồi =[

http://chasingthewind90.blogspot.com/2012/03/du-lich-bui-gia-re-de-hay-kho.html

 

Giữa tháng 3

Posted on

Cũng không hiểu làm sao mà mình toàn lấy mốc thời gian để đặt tên cho title, phổ biến nhất là ngày tháng năm, rất giống số code, đọc lại đôi lúc cũng thấy buồn cười.

Sáng nay đi làm, ngõ đào cống phải nhờ người dắt xe qua hộ, đã đi muộn đến cổng trường Lê Quý Đôn lại có oánh nhau xô xát chi đó mà học sinh cả trường bị cho ra về, báo hại mình tắc đường đực mặt ở đấy gần nửa tiếng. Hết chỗ để xe phải xuống hầm tầng 2, chờ thêm 10 phút mới có thang máy T___T

Cứ tưởng là đen lắm!

Mấy hôm nay khối lượng công việc ở cty với bài vở trên lớp+mấy cuộc thi làm mình stress kinh khủng, lúc nào đầu óc cũng như muốn nổ tung. Cộng thêm thiếu ngủ nữa nên hơi 1 tí là cáu bẳn, chửi bới loạn cào cào, hôm qua thậm chí còn cố tình đâm xe vào cổng để bị đau để bị tỉnh ngủ để cảm thấy sung sướng. Ôi zời ơi, có dấu hiệu tâm thầm phân liệt.

Cứ tưởng là đen lắm!

Đêm thức đến 2h sáng hì hụi làm bài, chiều nay present mà paper còn chưa đọc, bị tóm hỏi thì chắc cũng chẳng biết đường ma nào mà trả lời.

Cứ tưởng vô cùng đen!

Thật ra là có đen thật.

Nhưng cũng không đến mức như mình tưởng. Vì mình đang nhận được rất rất nhiều sự giúp đỡ và ủng hộ của bạn bè, cả quen lẫn không quen. Đến lớp các bạn che cho mình ngủ :”>, dẫn mình đi ăn gà, ăn kem với coupon, về nhà onl thì bạn bè kêu gọi hộ, mấy chị trên japanest cũng vào chúc tụng, mấy chị webtretho thấy mình stress cũng động viên nữa XD Thậm chí cả mấy chú vOz cũng vào chém gió cùng :rofl: Đến công ty thì sếp cũng dễ chịu, chẳng giục bài vở gì. Thế tại sao mình lại phải stress?

Cá biệt hôm qua bố mẹ thấy mình có dấu hiệu tâm thần thế là để cho mình yên và không nói năng gì. Thậm chí mình nhắc đến chuyện học đàn cũng không còn quá gay gắt.

Có lẽ khi mình nổi giận, thực sự đáng sợ T__T Nên không ai muốn thấy mình tức giận.

Mình sẽ cố gắng tiếp, life is such a looooooooooooooong journey, I just have to move on!

Qua cái tao đoạn bài vở bão gạch bão đá này là mình có thể yên thân viết tiếp đống report du lịch mà mình đang phải bỏ dở hê hê.

Vui chơi không quên mục tiêu, các bạn hãy tiếp tục click link để view và vote cho mình nhé XD

http://chasingthewind90.blogspot.com/2012/03/du-lich-bui-gia-re-de-hay-kho.html

–> dù mấy hôm nay phải acc FB vô tội vạ nhưng nhận được những message rất dễ thương khiến mình vui tệ. Đặc biệt là rất nhiều em nhỏ (gọi là nhỏ nhưng cũng cỡ >17 =)) ) đã chia sẻ ước mơ được đi, được bay nhảy, được khám phá với mình. Mình hi vọng sẽ truyền được nhiệt, khích lệ được bọn nó, ý như Vũ bảo là đọc những gì mình viết luôn cảm thấy “motivated” ấy. Đào mộ những giấc mơ, khiến người khác tin tưởng và hi vọng, đấy là việc mình đã và đang làm (tự nhận thấy cũng có năng khiếu :”> ).

Gambatte, hôm nay lại là một ngày mới với những cuộc chiến mới. Once I have decided, I will fight until the end XD

 

 

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.