06042021. Vẫn như lúc đầu.


Hôm nay trời có vẻ đã sang hè, nắng đã lên, ra đường đã muốn đội mũ vì nắng gắt. Phòng tập phút chốc ngột ngạt hơn vì bầu không khí hừng hực từ những tảng thịt nung núc của những bà những cô đang độ hồi xuân. Còn mình, đứa con gái 30 tuổi đầu thì bê thảm vào một góc, nơi gần khe cửa, cố vớt vát tí gió trời. Lúc tập xong, ngẩng lên thấy trời vẫn xanh, gió hút qua những tòa chung cư, quả là phê pha.

Tưởng qua rồi cơn bão số 1, sẽ dễ thở hơn 1 chút, thì không, bão số 2 đã ập đến NGAY LẬP TỨC dữ dội và hung hãn. oimeoi bị kéo tứ phía, đến về nhà còn không được về ngày đêm bị nhốt trên lầu son gác tía tầng 18 😦 Tưởng được làm vì đam mê thì vui, nhưng cái gì quá đà thì cũng không vui cho lắm, chưa kể cái mình lo lắng nhất là NBK thì không đụng gì vào được. Chưa kịp thở thì giai đoạn planning cho cicada lại tới, lại chuẩn bị sml vì tháng 6 tới nhanh lắm trời ơi. Cái gì cũng muốn tham lam cho lắm rồi thì cuộc đời này toàn bộ cống hiến cho công việc sướng chưa hả Trang :((

Kiểu sẽ đứng trước 3 lựa chọn: trở thành biên kịch phim thương mại chuyên nghiệp, founder của doccicada và quan tâm chăm chút cho đủ mọi sự event workshop planning network, và đương nhiên, một đạo diễn và sản xuất phim tài liệu với 1 bộ phim dài và 1 bộ phim ngắn dở dang của bản thân, 1 phim dài của bạn. Cái khối lượng công việc cứ việc mẹ đẻ việc con khiến đi ngủ nằm mơ mình cũng mơ đến cách giải quyết kịch bản, khi đang thiền trong lớp yoga thì mình nghĩ tới planning, ngồi sau grab thì trả lời email tin nhắn. Và vẫn nghèo =)) Mình bảo mình vừa nghèo vừa khổ vừa ế các bạn còn cười vào mặt mình cơ. Chả hiểu kiểu gì :((

Vẫn định đi xem Song Song một lần nữa ngoài rạp một mình mà sml không nhét nổi thời gian vào đâu. Hôm trước trốn trại đi xem Promising Young Woman xong vừa ra khỏi rạp thì dính mưa rào tối tăm mặt mũi, thấy thực sự cái cuộc đời mình sao lúc nào cũng tréo ngoe truân chuyên chả kém gì nữ chính. À đấy, về nhà còn thấy cái gương nhà tắm bị nứt khung rơi, hôm đi premiere tự nhiên đôi giày mà 1 năm chỉ đi 2 lần rụng gót đến nỗi phải đi cái bọc đi mưa của bạn về nhà. Đành cười cho qua sự đời chứ khóc thì cũng chẳng làm gì được =)) đúng là đẻ ra số drama queen ngồi không cũng dính đạn.

Thoai quay lại làm việc tiếp. Chiều ngồi ăn sữa chua ca cao chứ có uống cafe đâu mà sao đã thấy hơi high thế nhỉ chời ơi.

01042021. Ảo tượng.


Thế là đã tới tháng 4, tháng 4 dối gian phải không tháng 4?

Mình vẫn quen gọi Song Song là Ảo tượng, cái tên đầu tiên và cũng là cuối cùng trên kịch bản trước khi chính thức được đổi là Song Song khi ra rạp. Ngoài ra nó còn có vài cái tên khác Nếu ngày mai không đến hay Đứa trẻ trong khung hình. Một chặng đường dài 3 năm cuối cùng đã khép lại với buổi premiere tối hôm qua. Xem bản cuối, mình thở phào nhẹ nhõm, xong rồi xong rồi, là một bộ phim tử tế. Mình có thể yên tâm và tự hào vì nó. Giây phút thấy tên mình ở giữa màn hình, trong một frame rất đẹp có trời có cây, xung quanh một bầu không khí yên lặng và đen quánh, trời ơi nó đã gì đâu. Có lẽ là khoảnh khắc vui nhất từ đầu năm tới giờ, sau một chuỗi dài những ngày stress và khó ở.

Mình mở lại folder Mirage ra xem, scroll 2 lần mới hết số file, mình đã viết nhiều, rất nhiều. Nhìn sang mớ tanh bành của ĐNDT, lại tự nhủ phải cố lên. Chiều nay chú bảo mình chú sắp nghỉ việc, chú không muốn sản xuất bất cứ cái gì nữa, Song Song sẽ là dự án cuối cùng, mình hơi giật mình. Mình luôn thấy buồn khi quá trình làm phim lại khiến người ta bỏ không yêu thích việc làm phim nữa. Nhưng chú bảo, tao không thấy happy, nó làm tao burnt out quá, thì mình đồng ý. Làm gì thì làm phải thương cái mình trước nhất. Nhìn chú hốc hác bơ phờ, già hơn hẳn hồi đầu mình gặp hồi hè 2018, mình nghĩ đấy là điều chú cần. Chà, hôm nay cũng tròn 5 năm mình nghỉ việc văn phòng và làm phim toàn thời gian, may quá chưa ghét phim.

Dạo này Tổ nghề biên kịch độ hay sao mà việc cứ bay đến tới tấp viết không kịp nghĩ viết không ngóc đầu lên nổi đến đi ngủ cũng nằm mơ đến kịch bản. Thôi Tổ nghề ơi hãy độ cho cháu làm xong NBK đi huhuhu cái đấy xong cháu mới yên tâm làm gì khác thì làm :((

Thôi không kêu nữa ngồi mà viết tiếp.

27032021. Nơ xanh nơ đỏ.


Sáng thứ 7 mưa nhớp nhúa, 8h sáng mò ra khỏi nhà lên TPD xem phim bạn ra mắt. Gặp lại bao nhiêu bạn bè, và cả những người từng là bạn bè. Chúng ta cứ thế mà lướt qua nhau, coi như những người lạ ngồi cùng trong một phòng.

Rồi cũng gặp cả mấy em học viên nữa. Bọn nó hớn hở, chị Trang, dạo này chị yêu đời nhỉ, chị lại vui rồi à?

Mình đần mặt ra mấy giây, hỏi lại, ủa mày nhìn mặt tao có giống vui không?

Có chị ạ, vui lắm – cả cái Hương lẫn thằng Quang đều gật đầu như bổ củi.

Trong khi các bạn biết đấy, chục ngày qua mình đang rơi vào khủng hoảng vì nhiều việc và chằm Zn. Chả hiểu kiểu gì những sự này khi lên mặt lại trở thành “vui” ?!

Chị cười nhiều hơn đấy! – tụi nó kết luận. Oimeoi không được, cười nhiều sẽ nhiều nếp nhăn huhuhu

Sau một hồi phân tích thì các em nghĩ lý do khiến chị trông vui có lẽ là vì dạo này chị ít mặc đồ đen đi. Lại còn đeo nơ nữa. Nơ xanh nơ đỏ sẽ khiến mình vui. Thì ra là thế, may quá còn tầm 5 màu nơ nữa chưa cài nốt.

25032021. Morning Glory.


Là album của Oasis mà playlist vừa chạy tới. Hôm nọ đọc ở trong group nào đó không nhớ, tụi nó bảo trong Britpop, thường con trai thích nghe Oasis, con gái thích nghe Blur. Lại một lần nữa, mình xin được đứng về phía các anh zai Ốc đảo 😀

Hôm nay mưa lại về, Hà Nội chìm trong sương, bụi nước giăng trắng trời. Hơi ảm đạm thật, khá là bẩn thỉu nữa, nhưng mình cũng thấy dễ chịu. Có lẽ vì mình cũng hơi quen với cái sự nhão nhoẹt này của cả trời đất lẫn con người. Vừa diệt xong 3 con deadlines, tự nhủ ừ kêu la bài hãi thế thôi chứ dăm ba con deadlines, tao cười vào mặt chúng mày :)) Giờ lại ngồi gặm tiếp ĐNDT, mà cả chiều mới viết được mấy dòng. Giải quyết chuyện nọ chuyện kia, email qua email lại, thời gian cứ trôi vèo vèo, đã lại gần hết thứ 5. Nhanh quá, nhanh quá.

Sáng nay lại mò sang Mỹ Đình họp team LB. Nhà đầu tư cho tụi mình nguyên 1 căn 3 phòng ngủ để ngồi làm kịch bản, cũng vui vẻ ngoại trừ việc nó xa vkl mà mình thì là chúa lười đi xa. Sao mọi người có thể 24/7 sống với nhau trong 1 cái nhà mà không bị điên lên nhỉ… Anh lead hôm nay còn hớn hở, Trang, em thích rock à? Ơ không được hả anh, nhìn em bánh bèo vậy thôi chứ anh biết gu nhạc em như nào chắc anh ngất đó =)) Hóa ra ổng đã stalk FB và thấy mình post nhăng cuội gì đó về Nirvana. Mình bảo á à anh stalk FB em nhé, ảnh cười ha hả, thế mày nghĩ tự nhiên tao lôi con ất ở đâu vào làm biên kịch á? Haiz, em xin lỗi về nhân cách FB của em 🙂

Hôm qua team marketing bắt mình up cái giấy mời premiere phim lên có title, chs mọi người vào like với chúc mừng ầm ầm. Cứ tưởng chắc được 2-30 like là cùng, giờ đã gần 200 🙂 Huhu các bạn ơi mình làm phim bao năm rồi đây là phim thứ mấy rồi và mình thậm chí còn không thích được gọi là biên kịch cho lắm, sao các bạn giờ mới chúc mừng :(( Đúng là sức mạnh phim commercial và độ phủ sóng :< Để hôm tới chụp với Vlog 1977 đú fame =)) Cái sự xa hoa phù phiếm của những buổi premiere thật khiến những người ngoài ngành choáng ngợp. Mình thì không muốn ở quá sâu trong cái tổ tò vò ấy.

Mình định mở mồm kêu chán, nhưng rồi lại thôi. Mình đã chán như thế này từ rất lâu nay, có kêu nữa thì cũng vậy mà thôi. Bị block lịch đến cả tháng 5, thế mà hôm qua trong lúc lơ mơ đã nghĩ đến chuyện vác máy vào Hội An ở 2 tuần ở quán của Nhung. Đã đến cái độ không thể nào muốn đi là đi, có quá nhiều thứ níu chân. Nhưng chắc vẫn cần phải đi đâu đó hay làm gì đấy, chứ ngột ngạt lâu quá thế này mình sợ mình không bình ổn được lâu. Vì nhiều việc quá mà tuần này còn chưa đi tập được buổi nào huhu. Chắc hẳn Vietnamese working machine còn thần kì mạnh mẽ hơn German working machine mấy lần.

23032021. Những ngày rét cuối cùng.


Có phải là cuối cùng không nhỉ, vì như năm ngoái trời rét đến tận giữa tháng 4. Nhưng dù sao thì cũng cảm ơn, vì những ngày khô ráo.

Xin viết đôi dòng trước khi bước vào chặt chém hết những deadline trong tuần, và bước vào giai đoạn sml đầu tiên của năm nay. Cái tinh thần rệu rã không năng suất vẫn chưa bắt kịp được với guồng làm việc, nhưng xin hứa sẽ ổn lại nhanh thôi, dù dĩ nhiên là sẽ không còn bào sức như ngày xưa.

Hôm qua ngủ rất sớm, chưa tới 11 giờ đã ngủ thì phải, vì ban ngày phải tiếp xúc với quá nhiều người lạ trực tiếp và bị rút cạn năng lượng. Sáng nay 5 giờ sáng tỉnh bởi tiếng gà gáy, nghịch ngợm vớ vẩn rồi lại ngủ thêm 1 giấc nữa 8 giờ mới dậy. Rồi lại chỉ đường cho anh shipper, rồi xàm xí gì đó giờ gần 11 giờ rồi vẫn chưa động vào việc. Trang ơi là Trang huhuhu làm ơn làm việc đi.

Nhưng chắc cũng sẽ cần cân nhắc. Cần biết cái gì là priority, cái gì khiến mình vui vẻ khi làm, cái gì tạo giá trị. Chứ rơi vào cái động bàn tơ này rồi chẳng mấy chốc không rút chân ra được, lại đêm đêm ngồi vỗ gối khóc lóc thì tội nghiệp mình quá.

Mà priority của mình giờ là cái gì ấy nhỉ?