08102017


Bài trước còn tháng 9, bài này đã gần giữa tháng 10. Cuối cùng cũng chạy đến quý cuối năm.

Mình vừa về nhà. Những tưởng chuyến đi sẽ rất shitty nhưng kì thực cũng không đến nỗi, mình quen được bạn mới rất dễ thương, xem được nhiều phim tốt, và nhất là được về lại Heidelberg. Chỉ một ngày rưỡi mà gặp lại không biết bao nhiêu người, được ôm ấp và chiều chuộng, được đi bộ ngoài cánh đồng, thăm lại lạch nước bí mật, ăn gelato lạnh tê răng.  Tiếc là con khỉ đã bị quây lại và hàng bánh thân yêu đóng cửa, mình cũng hơi mệt để leo lên Schloss lúc nửa đêm, nhưng tựu chung là một chuyến thăm quê viên mãn haha.

Vẫn là những năm 20 tuổi, tôi đi bộ bên bờ Neckar khóc về mối tình tan vỡ như ngày nào thôi (lời bài hát nhé =)) ). Thật mừng vì mình luôn có những nơi ngoài Hà Nội mà mình luôn muốn quay lại. Là Heidelberg, là East Coast, là Bangkok, và là Tokyo. Khi mà chính quê hương mình khiến mình mệt mỏi, mình biết sẽ luôn có chỗ đồng ý chứa chấp mình.

Heidelberg thì từ trước đến giờ với mình luôn là nơi thanh lọc. Những suy nghĩ sân si và cuộc sống bẩn thỉu nhơ nhớp ngoài xã hội dường như về đây sẽ tự động được xóa bỏ. Mình nghĩ nếu sống ở đây đủ lâu mình sẽ tu được nhiều triết lý và sẽ hóa kiếp thành nhà triết học, thật. Một trường phái siêu thực nào đấy và rất khó diễn tả, nhưng nó bay lượn cùng không khí và ngấm vào máu người vậy. Và nhất là nó khiến mình thấy an toàn. Thành phố thì vẫn như người tình, còn con người thì luôn là những người đã cùng mình trải qua biết bao nhiêu chuyện. Chắc hẳn về sau, chục năm nữa, hay lâu hơn nữa, khi mà những người bạn quý của mình không còn ở đấy nữa, thì mình tin là mình vẫn sẽ tìm được những người bạn mới thực tốt ở đây.

Nhưng mới về Hà Nội được đôi ngày mà đã bị quá nhiều drama tấn công. Lớp dựng phim, dự án của mình, đủ thứ. À và mình thì vẫn jet lag thậm tệ và vẫn đau vai mỏi cổ vô cùng. Mình tự hỏi tại sao cái thành phố mà mình cũng yêu thương nó cứ đối xử với mình như này? Tại sao mọi người ở đây lại xấu tính như thế? Mình luôn cảm thấy lạc lõng với cái xã hội này, nhưng cũng may mình ở đây đủ lâu để kiểm soát cuộc sống của mình. Tất cả những gì không tốt sẽ được filter thôi, vậy nên đừng có mơ tấn công tôi với những thứ như vậy :))

Mình cũng đã nhận ra, để làm phim trở thành nghề nghiệp, thì nó phải là một phần của hàng ngày. Nghĩa là cũng như ăn, ngủ, tắm, gặp mặt, phải đều đặn và tự nhiên. Không phải thức đêm vật vã, không phải mất ăn mất ngủ, không phải phá hoại cuộc sống cá nhân và tàn phá tất cả các mối quan hệ. Những thứ đó sẽ chỉ làm phim được một lần. Để được bền vững, cần nhiều hơn thế.

Hiện tại thì mình chưa tự tin được với những gì mình làm, thế nên cũng hơi khó để có gì đấy đột phá hơn. Nhưng mình tin là mình đang xây cho nó một cái nền rất tốt, và mình chắc chắn mình sẽ làm được tốt hơn.

À và còn phải chăm viết lách lại. Dù là tập suy nghĩ bằng hình ảnh nhiều hơn, nhưng việc đọc lại những gì đã viết thì vẫn tốt hơn và có nhiều cảm xúc hơn. Câu chữ, theo một cách nào đó, vẫn là một thứ thần kỳ hơn hẳn.

 

Advertisements

22092017


Thế rồi đột nhiên trời đổ cơn mưa, và mình có một ngày nghỉ đúng nghĩa.

Như con Xiêm đang ngửa bụng ngủ trước cửa nhà vệ sinh.

Hay như Wes Anderson ra phim mới trailer tuyệt đỉnh nhạc tuyệt hay mà xem lại thấy nổi da gà.

Hay như việc đã bị removed ra khỏi nhóm dự án nghĩa là nhiệm vụ với dự án đã xong nghĩa là kịch bản đã approved xong xuôi không còn ám mình nữa đúng không?

Mưa lại nặng hạt hơn. À mà thành mưa rào mất rồi.

Mình thật sự mong trời nắng lên để mọi người quay phim đỡ khổ.

Vừa quay ra check mail một cái quay lại nắng đã lên.

Mình đang nghe The Zombies và thấy đời tươi phơi phới.

Không hiểu sao hôm nay lại có kiểu viết từng câu như thế này.

Chủ nhật là bay rồi, nhưng lần này đi cảm giác không thoải mái lắm, cũng khá giống tâm trạng đến Đức 4 năm trước. Mình cũng lại đến vào một ngày thu lạnh lẽo, và nước Đức thì vẫn cứ mãi lạnh lùng đến cái email gửi đọc cũng chán đời. Tự nhiên lại thấy nhớ BIFAN và hội guest coordinator đáng eo thân thiện care cho mọi người đến chân răng kẽ tóc. Số LHP đi cũng chưa được nhiều nhưng riêng khoản hospitality thì châu Á chiến thắng trên mọi mặt trận! À đấy, để note lại điểm này trong report. Lần đầu dự LHP ở châu Âu, chắc chắc không khí và cách làm việc sẽ khác (ủa mà hồi Conf ở St Gallen cũng dễ chịu thoải mái lắm đâu đến nỗi nhỉ, mỗi tội mọi người cứ làm màu làm mình khớp dã man :)) )

Hôm kia đi gặp PA, cô bé duy nhất khiến mình tin tưởng chút mỗi lần cần therapy. MÌnh tất nhiên là cái dạng mọi thứ xảy ra đều do nỗ lực bản thân, và tin tưởng tuyệt đối vào karma nên dù thế nào cũng mong được làm người tốt, nên cái mình cần mỗi lần đi xem là sự trấn an tinh thần.  Hỏi được nhiều cái, cũng gỡ một số vướng mắc nên thấy thoải mái hơn hẳn. Lần này mình sẽ gạt cái sự chuyên nghiệp sang một bên, sẽ tham gia đúng tư cách observer và háo hức như trẻ con đi xem phim thôi.

À và mình cũng thích dựng phim phết. Khi mình viết kịch bản và đi quay thường là mình đã dựng sơ trong đầu cả rồi. Chưa kể với nhiều trường hợp mình còn nghĩ về nhạc trong phim trước khi có cả kịch bản, rồi sẽ set tông và tốc độ dựa trên nhạc nữa chứ :)) Mấy nay học lớp dựng cũng khá là vui, dù là dựng phim tài liệu thì hình rung lắc âm thanh nhức đầu chưa kể ánh sáng thảm hại. Nhưng việc ngồi bơi bơi trong đống material rồi make sth out of it thật sự thích, như kiểu ngồi chơi xếp hình hoặc chơi mô hình giấy ngồi gẩy từng cái khớp vậy.

Ôi, xem lại cái trailer phim lần thứ bao nhiêu không biết, chỉ muốn khóc thôi. Huhu, đúng thế, tôi chỉ mong muốn làm ra những bộ phim như thế, người ta có nói nó 1 màu, nó không có đột phá, nó thế này nó thế nọ nhưng người ta vẫn phải xem.

À thế đấy, nhân dịp này sẽ xem lại 1 phim của bác. Chẳng muốn nghĩ xem phim gì mới.

Sau đấy sẽ xem nhiều Akira Kurosawa hơn, vì gu bác có vẻ cũng hợp mình lắm.

18092017


Sáng thứ 2 đầu tuần 9h sáng và mình ngồi viết kịch bản version số 7 hay 8 gì đấy không nhớ. Đấy là theo đánh dấu, còn từ lúc development chắc phải mười mấy bản. Mình đã làm những gì suốt những năm qua để cuối cùng hạ cánh vào lúc này làm việc này, mình cũng khá băn khoăn. Nhưng sự thật là mình có 3 ngày để viết 1 outline mới và dựng 1 đoạn phim, và mình thì chỉ muốn lăn ra đây ngủ 3 ngày 3 đêm, và đến khi thức dậy thì Bùm, mình đã đang là một ai đấy khác rồi thôi.

Mình lại suy nghĩ nhiều hơn về chuyện phải làm gì để cân bằng tất cả. Không ít lần mình nói, phải thành thực với bản thân. Sau mấy lần tự vấn thì mình thừa nhận là mình thích làm phim mà vừa thể hiện được cái tôi, vừa được mọi người yêu thích, thay vì làm ra phim mà không ai hiểu gì. Mình chẳng nghệ mấy, chỉ hơi biến thái 1 tí, vừa đủ. Nếu để so sánh, mình thích làm phim phá đảo phòng vé hơn là phim được giải cao nhưng chẳng ai xem.

Mình vừa thích xem mấy phim đau đầu nhưng cũng rất thích cả LA Nhật và drama Hàn Quốc.  Mấy phim chick-lit lâu lâu coi cũng vui.

Đó, luôn là 1 rổ lựa chọn. Khi chưa biết mình muốn làm gì, thì bơi bơi làm làm 1 tỉ nghề. Khi chọn được nghề rồi, thì lại lội lội tìm xem vị trí nào, con đường nào hợp với mình hơn.

 

16092017


Nội trong 3 ngày 2 lần dính mưa tầm mưa tã mưa sml, lần thì đi mẹ đôi giày lần thì vừa mới đi làm mặt ôi zời ơi mùa bão lũ.

2 ngày lên rừng, riết muốn ở lại rừng luôn. Về đến Hà Nội lại bao thứ bủa vây bên nào cũng lằng nhằng căng căng kéo kéo chỉ trực nổ tung. À tuần sau đi rồi giờ này vẫn chưa thấy visa đâu, kiểu bao năm luôn bị ĐSQ chơi lầy ý. Rồi vì phim mà phải từ chối Liza (dù thật ra được promote lên booker thì cũng chẳng ham lắm, nhưng tiền ơi hỡi tiền). 1 tuần điên loạn và chẳng có việc gì ra hồn. À, xong cái concept kịch bản mới, ôi trời ơi giết cmn tôi đi còn hơn, tất nhiên ngoài việc khác 99% thì giờ nó đã là một biến thể nhảm nhí và dở hơi nhất tôi từng biết. Đến đọc tôi còn đéo muốn đọc thì viết cái gì đây? Mấy người bị gì trong não không biết. Sau này đến lúc ra rạp thì tôi cũng không muốn tên tôi hiện ra luôn, vì thật ra chỉ có bộ tên nhân vật là của tôi chứ còn lại gì, còn lại gì?

Đến một lúc nào đó, tôi sẽ đốt hết đống kịch bản này đi và ngồi lại viết sách. Viết mấy thứ tôi có thể kiểm soát và hoàn toàn chịu trách nhiệm về nó, chứ không để cho người ta giằng xéo phẫu thuật thẩm mỹ nó như thế. À và dĩ nhiên, chúng ta phải làm phim. Hãy làm những bộ phim của chúng ta, một đời chỉ cần 2-3 phim thôi nhưng nó phải là của chúng ta.

Xong đấy thấy hình như mình M vô cùng mạnh hay tđn. Người ta thì sợ đi nha sĩ đi bác sĩ mà mình thì thích lắm. Nặn mụn đau vkl ra đau đến chảy nước mắt nhưng lâu lâu không đi lại nhớ T.T Thích chọc răng chọc lợi giật tóc oke fine tôi không nghĩ có ngày tôi thốt lên được câu tôi thích hành xác thế này. Có phải bệnh tâm thần đã tiến triển lên một mức mới? Rồi làm gì thì làm, nhưng cứ được hành hạ dằn vặt bộ não là lại thấy phấn khích. Mệt mỏi thật, sống yên lành bình ổn còn chẳng ăn ai.

11092017


Nghe như thu đến rồi ấy nhỉ. Đêm qua ngủ một giấc thật dài 11 tiếng, ngủ dậy thấy người vui sướng biết bao nhiêu.

Lâu lâu không viết, chẳng vì bận cũng chẳng vì đi đâu xa, lần này vì thấy không có gì đáng viết.  Tuần này trong thời gian nghỉ ngơi, nên đầu óc dớ dẩn cứ để lang thang hết mức có thể. Từ lúc nào cái blog lộn xộn quá, toàn những việc chẳng ra đâu vào đâu. Không còn thấy thích thú gì từ việc ngắm cuộc sống nữa à hả Tranggg?

Cuối tuần sau về quê rồi hihi Dù chỉ có 1 ngày nhưng tôi vui quá là vui quê ạ.

01092017


Xin chào tháng 9. Những ngày này không được vui cho lắm.

Mình có một người bạn lớn, mà khi nào nhìn thấy mình cũng sẽ chỉ nói, Cứ nhìn thấy mày là tao lại nghĩ mày đang đóng phim kungfu đấy. Rồi sẽ bắt mình đi khắp Hà Nội mua bằng được mấy đôi tất đá bóng cao đến đầu gối nhiều màu sắc, hoặc mua dao cạo râu nhưng hóa ra không phải, mà là mua cọ để phết bọt cạo râu… Xong lại phàn nàn tao không ở được tầng 1, phòng ẩm quá.

Nói chung đòi hỏi nhiều lắm, vì là sếp mà. Nhưng xong đấy, cứ lúc nào bọn mình hoang mang hoặc stress lắm nhưng không dám kêu ca, thì ổng sẽ lại gần mà an ủi. Và đương nhiên chẳng bao giờ thiếu lời động viên.

Thế rồi 2 ngày trước, ổng thắt cổ tự tử.

Mọi người thì nói không hiểu, còn mình thì sốc kiểu, vậy ra anh ta có nỗi đau lớn đến thế, mà chẳng ai biết. Không hiểu đã giấu bao nhiêu lâu rồi, mà cuối cùng lại phải kết thúc như thế này. Đau lòng thì đau lòng thật, nhưng người ta, nói theo một cách nào đấy, đã được tự do hoàn toàn.  Những người chưa bao giờ dính vào trầm cảm, chắc không thể hiểu nổi ý nghĩ được chết luôn lởn vởn trong đầu, và đôi lúc nó sẽ mạnh đến mức đẩy thành hành động.

Trong 2 ngày đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Rồi thì đã gặp viện trưởng, xin được thư bên Đức, đã reconnect với 1 tỉ con người, đã connect với 1 tỉ người mới khác, đã đăng kí lớp học và định hủy đăng kí lớp học, đã xuất xong phim tài liệu mới và đã gửi đi đúng hạn.  Như vậy trong năm nay mình đã sản xuất được 2 phim ngắn (1 fiction 1 tài liệu), biên kịch 1 phim dài, và hi vọng đạo diễn xong 1 phim ngắn. So với năm ngoái thì đã tăng chỉ tiêu mấy chục lần, hừ.

Mục tiêu của sang năm là 1 phim truyện ngắn, 1 phim tài liệu ngắn, và tổ chức thành công 1 LHP.  Chưa gì đã thấy bận rộn và quan trọng nhất là nghèo quá đáng mẹ ơi.

Mình chỉ cầu zời khấn Phật là mấy ông đồng ý cho mình về HD vài hôm, thế là mình mãn nguyện lắm rồi. Mình đã hoàn thành được lời hứa sớm hơn 2 năm, mình cần phải có một vài cuộc trò chuyện. Những thứ liên quan đến spiritual, và mình thực sự cần được vỗ về an ủi lúc này. Và tất nhiên chẳng có nơi nào có thể yêu thương mình đến thế, nếu không phải là HD.

30082017


Một buổi sáng ngày gần cuối tháng 8, bạn mở mắt, ườn ẹo dăm phút, cong mông chạy đi họp, và khi đang họp thì nhận được tin bạn sẽ được quay về Đức, thì phải thế nàoooo

Huhu vui quá là vui. 5 năm trước cũng đầu tháng 10 mình lần đầu tới Đức, thì năm nay cũng thời gian này mình sẽ về thăm lại mái nhà thứ 2. Không hiểu duyên nợ gì nhưng Đức luôn đối xử với mình thật nhiệt tình và yêu thương mình quá. Xứ sở luôn mời gọi tôi đến chứ chả như mấy chỗ kia lúc nào cũng phải mất tiền… (thậm chí còn cho thêm tiền mình đi Cam bốt).

Thế đấy, nghĩa là thể nào ngân sách cho phim cũng bị lẹm 1 ít vì đương nhiên mình sẽ chơi bời sa đọa 1 tí nhưng huhu ôi châu Âu ơi mình về lại với bạn rồi đây, chúng ta hãy gặp nhau nhiều nữa nhé!

Mà quả thực, bảo mình muốn đến đâu lúc này, mình chỉ muốn trở về Heidelberg đôi ba hôm. Chẳng phải làm mấy nghĩa vụ khách du lịch, cứ như là về nhà và thăm lại một phần đẹp đẽ nhất.