18062018


Hôm qua mơ gì thì mình không nhớ nữa, chỉ cứ loáng quáng một đoạn là mình có rất nhiều các ống hình con nhộng bằng thủy tinh, nhưng một đầu đế bằng đính tua rua, dài khoảng 30cm trong suốt, một đầu có móc, bên trong có đá quý hoặc figure (dhs =)) ). Mình treo tất cả lên thành một dải nom rất vui mắt xong gặp mỗi người thì tặng cho người ta một cái.

8 ngày qua có những gì xảy ra?

Quất được xong 2 cái AF và cầu zời khấn Phật trong số những cái này hãy ít nhất 1 cái thành công. Mình nhớ có 1 đợt tầm tháng 11 năm nào đó, mình cũng apply rất rất nhiều, xong trong cùng 1 tuần đấy sẽ báo kết quả của tất cả các loại, và tạch hết =)) Eo ôi cảm giác ấy nó ê chề nhục nhã thế nào thì biết rồi đấy. Bắt đầu từ tầm cuối tháng 6 đến đầu tháng 7 sẽ là liên tục các loại kết quả nên cũng lo lắng phết.

Thêm nữa là tuần vừa rồi khá chăm chỉ đi xem phim tài liệu, vì xưởng phim gần nhà hihi. Xem được tổng cộng 8 phim chứ chẳng ít :))

  • Tâm tình của gốm: nghe hơi quê nhưng xem khá được, về 1 chị con gái quyết tâm cải tổ gốm Bát Trành bằng cách đắp nổi và làm men rạn. Quả mở đầu phim sấm sét sóng thần rất ghê gớm xong giới thiệu 1 ông nhân vật phụ, nhân vật chính mãi được 1/3 phim mới xuất hiện. Vài trick quay phim thương cảm thực sự lộ liễu :)) anw cũng coi là khá khẩm.
  • Big Time: phim của ĐSQ Đan Mạch về cái anh gì Kiến trúc sư vĩ đại nhất hiện nay (srr tôi không nhớ được mấy tên Scandinavian huhu). Nhân vật dễ thương quay phim đẹp phim mới nên xem rất trọn vẹn. Phong cách rất Bắc Âu và Mỹ, đầy đủ 3 hồi với những beat cảm xúc đúng như dự đoán. Tựu chung là rất refresh và được truyền cảm hứng.
  • Vọng phu đầu sóng: phim Việt Nam, xem cũng bình thường, quá nhiều nhân vật, câu chuyện hao hao nhau nên chẳng phân biệt được ra ai với ai. Lời bình nên áp đặt cảm xúc. Lối làm phim truyền thống.
  • Mái ấm xa mẹ: phim Pháp quay ở Việt Nam, rất nhiều giải nên cũng kì vọng phết, nhưng xem thì lại thấy không thuyết phục lắm. Thứ nhất là do phong cách Pháp nên bị lê thê, có nhiều cảnh vẫn chưa hiểu ý đồ tác giả khi cho vào là gì (thời gian discussion khá ít với lại những cái này thừa biết là tác giả cũng khó trả lời là vì phong cách nó vậy :)) ). Thứ hai là về nội dung, khi mà sự kết nối giữa tác giả và chủ đề phim nó chưa đủ mạnh nên xem khá bị khiên cưỡng, như kiểu đoạn cuối thấy bị ép buộc.
  • Cuộc di cư của bầy cừu: phim Việt Nam tốt nhất trong đợt này mà mình được xem, mới hoàn thành 3 tháng trước, về một gia đình chăn cừu thuê ở Ninh Thuận. Không làm theo lối cúng cụ lời bình, nhân vật tốt, cảm xúc tốt, topic cũng lạ. Khá bất ngờ với một bộ phim của xưởng mà có thể đổi mới tích cực như vậy (thay vì mấy quả Mưa axit với lại chả Dịch cận thị =)) )
  • Bố Hải: Phim người Việt tại Séc. Ban đầu mình tưởng là phim tài liệu nên rất kì vọng (sr, đây là LHP Tài liệu oke?) nhưng hóa ra lại là phim truyện, dù là có dựng trên những câu chuyện có thật. Xét về mặt phim truyện thì bộ phim không quá đặc sắc, nội dung khá cliche. Quay ổn, đánh sáng làm màu đẹp, hết. Plot phim không hấp dẫn được mình, và với background nghiên cứu di dân thì khi xem mình thấy phim khá mờ nhạt.
  • Bí ẩn pho tượng cổ: phim Việt Nam làm từ 2011, mở đầu có mấy quả chữ bay sấm sét rất đáng sợ… nhưng xem cũng ổn. Phim về mấy bức tượng thiền ướp xác của Việt Nam, cái này ngày xưa mình cũng thích xong đọc khá nhiều nên không có gì lạ lẫm :)) Nhưng phim dùng để educate thì khá tốt.
  • Presenting Princess Shaw: phim cuối cùng, từ Israel và cũng là điểm sáng trong những bộ phim mình xem. Xem để thấy tác giả đã phải đánh cược vận may của mình như thế nào, và ôi chao cái storytelling thật sự duyên hết sức. Một nhân vật nói nhiều đến mức đôi khi thấy nhức đầu, và một nhân vật chỉ lặng im ở bên kia máy tính lắng nghe mọi lời nhân vật nói nhiều này nói. Phim Israel trước giờ luôn khiến mình wow về storytelling (hồi trước có khi August khi 1 ông chỉ quay về những sự kiện xảy ra với mình trong tháng 8). Cảm xúc rất organic không bị gượng ép, xem có những đoạn òa ra cùng với nhân vật. Cắt chọn những đoạn tâm sự rất phù hợp (đặc biệt phần after credit). Và đương nhiên rồi, âm nhạc đỉnh đỉnh đỉnh. Huhu nói chung thích lắm ấy xem mà nghẹn ngào và ấm lòng. Những góc tối của nhân vật như hồi nhỏ bị bạo hành tình dục và mẹ không quan tâm không hề khiến nhân vật bị tạo dựng thương cảm các thứ.

Nói chung rất mãn nguyện với 1 tuần phim ảnh, và tối nay thì không còn phim để xem nữa nên mình sẽ rất buồn. Mình cần xem nốt Sherman’s March để đối chiếu reference còn làm trailer tử tế cho Lý nữa. Đã dấn thân vào tài liệu thì phải hết mình thôiiiii

Về một khía cạnh nào đấy, tài liệu challenge khả năng storytelling của mình hơn rất nhiều so với fiction. Sự kiềm soát với nhân vật và bối cảnh bị hạn chế, nên tìm ra cách kể câu chuyện độc đáo từ những material có sẵn thực sự là một trò chơi thú vị kích thích trí não.

Thêm cái nữa là ở lớp kyudo đã được học đến lắp tên. Mình nghỉ học 1 buổi với buổi trước lớp được nghỉ thành ra 2 tuần liền lại tiếp tục như 1 con ngusi =)) Nhưng mọi người cũng nhiệt tình chỉ bảo nên học vui lắm :)) chắc do giờ mặt dày rồi nên bị ai nói gì cũng chả mấy quan tâm, quan trọng là mình tốt lên là được.

Phát cuối cùng trong tuần là Đức thua trận đầu tiên ahaha đá với chả đấm xem mà bực mình. Tỉnh ngủ đi nhé mấy đứa!!! Tất nhiên là chị vẫn yêu thương các em hết mực thôi nhưng mà kém thì không thể nào khen được đâu!!!!

Advertisements

10062018


Cảm giác thấy người rệu rã, chắc vì nóng, dù mấy ngày nay cũng chẳng nóng lắm. Hôm nay còn bùng một hôm tập cung, cũng chỉ ở nhà nằm ườn người ra.

Đang trong cái giai đoạn là muốn hoạt động trí não hơn tay chân thì phải. Người cứ mỏi nhừ nhưng đầu óc có vẻ thông suốt hơn và nghĩ ra rất nhiều thứ. Cũng thích đọc sách hơn xem phim, dù đang có liên hoan phim tài liệu nhưng không muốn nhấc mông đi xem.

Thế xong lại nghĩ có quay được với máy mình không nhỉ. Vẫn biết phim ảnh thì thiết bị chỉ là 1 phần nhưng hình mà không được như ý thì cũng khó chịu lắm chứ :)) Mất cả công làm ra bao nhiêu thứ hay ho xong không được đánh giá cao về thiết bị thì cũng nản vd :))

Cái dầu gội organic mới thực sự rụng tóc như mưa :(( Chẳng lẽ lại phải quay lại dùng Thái Dương thật :((

Đúng là tâm trạng cứ lên lên xuống xuống. Gặp nhiều chuyện hay người tốt thì cứ vui phơi phới, trời nóng xong toàn gặp bọn hãm tài thì đâm ra khó ở. Mà phải viết lách nhiều quá nhưng hơi lười gõ. Chỉ muốn nghĩ thôi sau đó đọc nó tự gõ ra thì có phải tốt không nhỉ. Như thế lại ước giá có Doraemon ở cạnh bên.

Cảm thấy tuổi già đã đến sát nút, qua chính cái sức khỏe này. Đấy là không hút thuốc, không rượu chè, đi bộ nhiều, chỉ có hay thức khuya thôi mà đã thấy tã tời như này. Gần đây cũng bỏ bê đ thèm chăm da luôn nên nó nhàu nhĩ khô khủng khiếp. À đấy, nói đến da mới nhớ là bông tẩy trang lại vừa hết. Có lẽ nên lết xác ra siêu thị thì hơn.

VÀ NHẤT LÀ ĐM HỎNG Ổ CỨNG HÃY CẦU NGUYỆN CỨU ĐƯỢC DATA ĐI VÀ ĐM CỨU DATA HẾT 7 CỦ THỰC SỰ TAI BAY VẠ GIÓ :((((

Có lẽ mọi nguồn cội của sự chán nản chính từ đây mà ra. Mà mất 7 củ vẫn còn chưa chắc cứu được nhé :(( Mà có phải mình làm hỏng đ đâu chán đời vô cùng :((

Nhiều lúc muốn tung hê hết đ quay kiếc gì nữa khổ lằm khổ lốn xong có bao nhiêu tiền lại nướng hết vào máy móc thiết bị lâu lắm rồi chả được đi chơi chả được rảnh đầu nghỉ ngơi lúc nào cũng nghĩ nghĩ nghĩ không có job cũng vẫn nghĩ và có job thì càng nghĩ tợn khổ sở vô cùng :-<

06062018


Ngày của quỷ dữ này =))

Kết thúc 1 tuần học hành làm việc rất chi là hiệu quả đắm chìm trong điện ảnh :)) Phải lâu lắm rồi từ Asiadoc mới được học 1 workshop mà thu được nhiều kiến thức như vậy, thậm chí như 1 em bé nói là 5 ngày học bằng 4 năm ở trường Sân khấu :)) Quả thực được học từ người đã-đang làm phim+ giảng dạy thì nó hay hơn rất rất nhiều so với người chỉ làm phim hoặc chỉ giảng dạy. Một bên thì thiếu kĩ năng sư phạm, một bên thì thiếu thực tế. Và khi thầy của bạn vừa là đạo diễn phim vừa là trưởng khoa biên kịch USC thì đương nhiên là lớp học sẽ rất thú vị rồi.

TPD và ĐSQ Mỹ cùng nhau tổ chức workshop tài liệu nâng cao và mời đạo diễn/biên kịch Ted Braun sang cầm trịch. Mấy ngày zời học trong ĐSQ sáng sáng 7h30 đứng mài mặt trước cửa an ninh xong bị bảo vệ chửi như chó âu cũng xứng đáng :)) Ngoài việc học về storytelling thì thầy chữa các dự án của bọn mình khá kĩ (trước khi đăng kí học thì 23 học viên đều chia nhóm làm dự án hoặc như mình thì làm dự án cá nhân). Mặc dù là học về tài liệu điều tra nhưng những kiến thức áp dụng thì có thể dùng cho tất cả mọi loại phim.

Về cơ bản thì chúng ta đều biết về cấu trúc 3 hồi 8 phân đoạn của một kịch bản, và việc mỗi câu chuyện đều có 1 hero thì được nhai đi nhai lại trong hàng tỉ cái clip dạy về storytelling, nhưng áp dụng nó lại là 1 chuyện hoàn toàn khác. Mình đã từng vật lộn rất nhiều khi viết kịch bản phim điện ảnh đầu tiên vì lúc nào cũng bị nói là nhân vật chưa đủ khao khát, chưa đủ động lực để đi đến đích. Lần này học thì việc vừa xem phim vừa bóc tách từng sequence và xem xem cái công thức (ai, khao khát muốn làm điều gì nhưng không làm được) được áp dụng triệt để thế nào, việc điều phối cảm xúc khán giả, chỗ nào cho bọn nó khóc, chỗ nào cho bọn nó lo lắng :)) thật ra thì đều 1 tay biên kịch và đạo diễn tiên liệu cả, thì cảm thấy rất chi là thỏa mãn. Mình cũng sớm nhận thức được cái drive của nhân vật phải mạnh mẽ đến mức nào nên nhìn chung dự án lần này mình đi theo khá đúng đường lối. Mình hiểu đầu óc mình vận hành dựa khá nhiều vào logic nên mình thích những thứ có cấu trúc chặt chẽ. Khi làm sản xuất các dự án tài liệu, mình luôn phải dặn đi dặn lại đạo diễn là “hãy viết câu chuyện trước đi đã rồi hãy cầm máy lên quay”, nhưng so far các đạo diễn của mình đều thích làm ngược lại… nên một ngày đẹp zời mình đã điên tiết liên và quyết định mình sẽ tự đạo diễn thôi, chứ không thể chịu được cách làm việc thiếu khoa học của người khác. Maybe việc quay thế kia sẽ tốt cho thể loại phim thể nghiệm hoặc phim quan sát khi bạn có nhiều thời gian và hi vọng tìm được cái ý nghĩa sâu thẳm gì đó tình cờ một ngày lộ ra, nhưng mình thì tin là phim ảnh dù sao vẫn là 1 sản phẩm của con người, và nó phải nói thay tiếng nói của đạo diễn. Mình là người kiểm soát câu chuyện chứ không thể để cho nhân vật tự tung tự tác rồi những risk zời ơi ở đâu phá hết công sức của mình được.

Mình nghĩ là mình đúng, thế nên câu chuyện của mình lần này khá rõ ràng. Khi bạn biết được bạn muốn kể cái gì, muốn thể hiện cái gì trong phim, thì tự khắc câu chuyện nó sẽ nên hình thù và người nghe sẽ không gặp phải khó khăn khi hiểu ý của bạn. Khi mà đến chính bạn cũng không biết được nhân vật muốn gì, mình muốn kể gì, thì cái sự hoang mang mơ hồ ấy nó sẽ bộc lộ chỉ sau 3s pitching mà thôi. Các quỹ điện ảnh đều là những nhà đầu tư lọc lõi, họ chỉ cần nhìn logline là sẽ biết dự án nào có tương lai, dự án nào đang lạc lối. Khi pitching thì hãy đặt mình vào vị thế của người nghe, của nhà đầu tư, mình sẽ hiểu mình cần phải đưa ra những gì.

Never been kissed (NBK) lần này vừa là vì mình muốn làm, nhưng cũng là thử nghiệm của mình dành cho việc làm hồ sơ chỉn chu và kêu gọi vốn theo đúng những bước mà mình đã học ở Asiadoc. Sau khi học về phong cách tài liệu kiểu Pháp và kiểu Mỹ thì phần nào đấy mình thấy bản thân phù hợp hơn với kiểu Mỹ (haha, dù lúc đi học mấy thầy Pháp bài trừ kiểu Mỹ kinh lắm kêu là toàn rót info vào đầu khán giả chẳng để bọn nó động não tí nào). Nhưng mình thích những thứ rõ ràng và logic lý trí nên somehow lại thích kiểu Oscar hơn… Anw thì bên Pháp cũng có những bộ rất tuyệt chứ không phải cái nào cũng khiến mình ngủ gật sau 10 phút :)) Cân bằng và cóp nhặt mỗi bên một tí để làm ra cái vừa ý mình nhất vậy.

Hồi trước trong lớp biên kịch của thầy Vincent Ngo thì thầy dạy phát triển câu chuyện từ core, nghĩa là từ keyword dần dần ra 1 câu, 1 đoạn, rồi là 1 câu chuyện. Còn thầy Ted thì hướng dẫn lúc nào trong đầu cũng phải bám vào Picture of Happiness_ bức tranh hạnh phúc của nhân vật. Mỗi cái hay một kiểu nhưng đầu cuối không được bất nhất là điểm mấu chốt :))

Thế là trong tuần vừa rồi mình được xem khá nhiều phim hay: The Third Man (mình không khoái lắm vì phá án khá dễ xong phim đen trắng và kĩ thuật khá thô sơ, kẻ xấu nhìn phát ra kẻ xấu :)) ), Finding Vivian Maier (nhân vật quá sức hay), The Cove (một bộ phim siêu 1 chiều nhưng rất tốt về storytelling), và phim của thầy Betting on Zero (cuộc đối đầu của tỉ phú Bill Ackman và Herbal life, cá nhân thấy nội dung hay nhưng dựng phim hơi chán nên nhiều lúc rối rắm xem khó hiểu).

À còn đương nhiên 1 điểm nhấn nữa, chính là Isle of Dogs hahahaha. Tất nhiên rồi, fan girl của bác như tôi phải đi xem chứ!!! Vẫn rất thỏa mãn về mặt thị giác và thính giác, thỉnh thoảng lại còn vài đoạn hội thoại thân quen giống trong Moonrise Kingdom, hay Yoko Ono có chun buộc tóc Y O và chồng bị mưu sát lol.

Cơ mà!! Cơ mà!!! Cái cốt truyện lần này thật không phê pha tí nào. 1 dàn nhân vật cún phụ (tuyền Edward Norton với Bill Murray của tôi) đoạn đầu rất hoành tráng nhưng đến cuối vai trò chả có gì mấy. Không biết có bị cắt không mà kết thúc quá nhanh và chóng vánh, nhân vật phản diện đổi chiều quá nhanh, dù HE tất cả đều đẹp nhưng không đọng lại được cái gì như mấy phim trước của bác… Nên xem hơi bị hẫng nửa cuối đó huhu

Túm cái váy lại, là chúng ta phải làm phim. Mà theo lời thề, thì hãy làm thế nào để tránh sự nhàm chán bằng mọi cách, nhé! Làm gì cũng được không được phép chán!

31052018


Ngày cuối tháng 5, sáng mai là bước sang tháng cuối cùng của nửa năm này. Đã làm được gì chưa nhỉ :))

Hôm nay bắt đầu học ở bên ĐSQ. Ông thầy cũng cute nhưng mấy cái dậy thì đều biết cả cũng chưa thấy gì mới mẻ lắm, nên tự hỏi ở trường phim người ta học những gì. Trời thì nắng nắng nóng nóng làm mình lại mong mưa một chút.

Ahihi ngày kia sẽ đi coi phim của bác. Một năm mình chỉ lết xác ra rạp vài lần, nếu không tính mấy lần đi LHP các thứ. Như năm ngoái hình như chỉ xem Your name với Gintama =)) Kiểu ai cũng như mình thì rạp chiếu phim sạt nghiệp. Thật ra không phải là mình ghét xem rạp (có ai ghét hả zời) mà quanh nhà mình chẳng có cái nào, gần nhất ra Nguyễn Chí Thanh, mà mình thì chuyên trị mấy suất cuối ngày nên rất ngại đi xe máy giờ đấy. Xong thì cả cái bọn xem cùng nữa, oimeoi không lần nào đi xem mà tôi không muốn bóp cổ vài người xem xong bực cả mình nên trải nghiệm không lấy gì làm vui vẻ lắm, có khi phá hỏng cả mood phim ấy. Mà phim nào cũng đi coi gold class 300 cành thì em không đủ tiền =))

Cũng tính đi làm chắt bóp sau này mục tiêu sẽ làm cái rạp tại gia… Nằm ườn ẹo các thứ có máy làm bỏng ngô các thứ và sẽ tha hồ xem phim hihi May quá không thích phim hành động nên không bị day dứt nhiều.

Tháng 6 này hi vọng là sẽ có thêm nhiều tin tốt. Trước mắt còn vài cái kịch bản haha giết tôi đi… Đầu óc dạo này chẳng muốn viết lách gì cả, mà vì công việc cứ phải bò người ra.

28052018 Dream Journal


Mưa liền một mạch hơn 12 tiếng, đêm qua ngủ mát quá chừng, không phải bật quạt. Xong mình lại nằm mơ mấy cái rất nhố nhăng ma mãnh.

Kiểu là mình nhận được email của cô Nga (giáo viên chủ nhiệm cấp 2) là sẽ phải đi học. Tòa nhà học nằm ngay trên mặt phố Giảng Võ, xong phòng học sẽ là phòng đầu tiên của tầng 1 ngay cạnh hành lang. Giờ học sẽ bắt đầu vào buổi sáng, tiết 2, nghĩa là chừng 8h.

Nhưng xong sáng hôm ấy có rất nhiều chuyện kì cục xảy ra khiến mình không thể đi học vào cái giờ đó. Mình không nhớ rõ là cái gì nữa nhưng cứ đi ra đi vào trong nhà xong chuyện này chuyện kia mình méo mặt muốn khóc nhưng không thể đi được. Thế xong mãi mới chạy ra, trời âm u xám xịt như thể mùa đông. Mình đột nhiên không nhớ là học ở phòng nào, thế là lò mò đi vào tận tầng 3. Bên ngoài lớp học có những biển to bằng cái bảng học sinh, màu trắng kẻ ô giống y trang vở, tên lớp được viết bằng bút chì. Kiểu như 6A – 8C. Rồi bên dưới thỉnh thoảng có mấy cái số kiểu năm học, 2920-2928 hay cái gì đó đại loại là 1 năm rất xa :))

Phố xá bên dưới vẫn ầm ầm ào ào, mình ngó nghiêng vào trong một lớp thì nó rất rộng, thông với nhiều phòng khác ở trong giống như bệnh viện hơn trường học. Lớp học thì khá sạch nhưng kiểu phong cách cũ cũ bàn gỗ cửa sổ sắt. Bên trong lớp lại có một phòng nhỏ sơn ve vàng, ở trong có mấy cây lau nhà có bánh đẩy. Rồi thông bên kia cửa lớp lại là một hành lang khác. Má ơi trong cái phòng sơn ve kia còn có cái bàn thờ… Xong mình phát hiện ra phòng nào cũng có trời ơi.

Không thấy có người nhưng vẫn có cảm giác người đi ra đi vào rồi tiếng lao công dọn dẹp, đại loại là khá bình thường. Trong lớp bên cạnh có một học sinh nam học sinh nữ đang ngồi trêu đùa nhau khá ồn ào, xong chỉ nhau học với cả tán chuyện nhảm. Trên tường có một cái TV rất to, đang chiếu thời sự gì đó. Mình dùng ngón tay tua đi tua lại trên đấy để tìm lịch học (?!), đại loại TV kiểu cảm ứng xong có cái thanh thời gian như trên youtube ấy, chỉ cần để tay lên di là nó sẽ về đúng thời gian đó trong ngày.

2 đứa học sinh kia tự nhiên cười hí hí với nhau:

  • Mày cẩn thận không bà lao công nghe thấy bây giờ.

Xong nói cái gì ấy mình không nhớ nữa, thế là mình hỏi bọn nó vì sao bọn nó biết.

  • Vì bọn tao lúc nào chả ở đây hihi

Uây bà nó chứ, xong mình rất nhanh trong 1s nhận ra 2 đứa này là ma =)) xong cả hành lang biến thành màu đỏ và từ các cánh cửa có những cái bóng màu xanh cô ban.

Mình thì rất tỉnh, lắc đầu liên tục Trang ei dậy đi dậy đi không sợ.

À lắc đầu xong thì mặc dù không dậy nhưng đã teleport ra ngoài tòa nhà ấy luôn.  Rồi mơ tiếp nhưng mơ gì thì quên rồi.

Thời gian gần đây mơ mình rất chủ động, và luôn biết là mình đang mơ, nên mỗi khi thấy nguy hiểm hoặc bất an là lại tự nhắc mình dậy.

Hôm qua còn mơ chs mình thuê 1 cái nhà khác, trong tâm trí mình thì vẫn là ở Nghi tàm nhưng nó chẳng giống cái nhà 108 tí nào, hiện đại hơn 1 chút và giống 1 cái dorm thì hơn. Mình đến đấy xong thấy Khánh ở, cái con bé tầng trên thì move xuống cùng tầng với mình, còn tầng trên thì bọn con trai thuê. Xong Hiếu ở tầng trên chứ =)) xong nó còn bán hàng online cho rất nhiều thằng bạn từ ĐH đến mới của mình, bán ngay tại nhà =))

Đại loại là giờ dù có mơ ma mãnh vớ vẩn thì mình cũng chẳng sợ và luôn có một không khí khá positive chứ không như ngày xưa, và mình hoàn toàn kiểm soát tình thế ở đấy.

26052018


Vào tháng 5 thì luôn có tin vui, lúc nào cũng thế. Năm nay thì hơi muộn hơn, nhưng cuối cùng thì chút tin vui cũng về.

Thế là dự án phim tài liệu dài đã có tín hiệu tốt đầu tiên hehe. Được học mà không được áp dụng thì quả là phí phạm công sức thầy cô và tiền máy bay của Goethe, vậy là mình nghĩ, nếu không kiếm được đạo diễn đủ dedicate, thì mình làm đạo diễn thôi vậy. Dẫu dằng tài liệu chưa bao giờ được mình ưu ái như fiction nhưng cuối cùng thì những lần mình đi pitch quốc tế đa phần toàn là tài liệu :)) Ít ra lần này không phải làm sản xuất là vui rồi, vì giờ thì mình muốn dần nhấn mạnh mình là đạo diễn hơn. Thật may là có Hiếu gánh cái phần đau mề ấy cho.

Việc cần làm bây giờ là chịu khó xem nhiều phim tài liệu hơn. Rất tiếc là mình vẫn chưa tìm thấy hứng khởi gì khi xem thể loại phim này. Vẫn chỉ được 15 20 phút là díp mắt buồn ngủ. Chán đời :))

3/8 này Trường học bá vương sẽ ra rạp. Dù là kịch bản luôn làm mình mang tâm trạng đi viết thuê nhưng (trên hợp đồng) thì mình vẫn đứng tên biên kịch nên cũng ít nhiều mong nó thành công :)) Huhu vì Trang đã bảo bất cứ cái gì được làm dưới tên Trang thì làm ơn hãy làm cho tử tế mà, nhưng follow ekip thì thấy có vẻ bé đạo diễn cũng tâm huyết ( mình có thể gọi nó là bé vì dù nó to nhưng vẫn nhỏ tuổi hơn mình… chưa bao giờ thấy già khú già đế như này).

A70 thương mến thương sắp đi đến hồi kết là mix âm thanh và đổ màu ❤ hi vọng sẽ sớm được gặp lại mọi người vào cuối tháng 6. Nói gì thì nói đến bây giờ mình vẫn cưng chiều nó hết mực và khá hài lòng với kết quả lần này. Còn phản ứng khán giả ra sao thì chịu, cơ mà mình vui là được phải không :))

Nửa sau của năm nay có vẻ bận rộn. Mà còn chưa kể vụ đi coi kinh dịch hôm trước =))

Sau 10 ngày có chuyện gì đã xảy ra


Cũng không có nhiều lắm. Mình đi khảo sát 1 tuần ở Thanh Hóa. Koreeda được Cành Cọ vàng. Học cung buổi thứ 3 nhưng vì nghỉ 1 tuần liền nên học rất dốt và quên nhiều. Nổi máu điên lên và cáu gắt với rất nhiều người. Chiếu test phim xong có 1 đứa nói là Em hoàn toàn không hiểu gì hết, khiến mình quan ngại về trí não một số người (thực sự). Cuối cùng cũng được ăn mì pesto và pizza nhiều nấm nhiều cheese. Đấy, 10 ngày chỉ có vậy.

À xong mình nghĩ là mình sẽ phải ngồi làm nhạc toàn bộ cho phim, vì cứ để cho người khác thì y như rằng nó ra 1 cái gì đấy thật khó chịu :)) Hay do trời nóng quá nhỉ nên mình đâm ra nóng tính như này, nhưng mọi người cứ làm sao ấy hoặc chính mình làm sao ấy nên cả 2 bên đều không thể chịu nổi bên còn lại.

Nghĩ đi nghĩ lại thì mình đoán chắc là do lâu không được đi chơi. Muốn đến vùng nào lạnh lạnh ghê chứ giờ ra biển phơi nắng như mực khô thì cũng không khoái cho lắm. Chưa có tháng 5 nào chán như cái tháng 5 này.