25042017


Lại vác máy ra Tranquil ngồi viết, nhưng hơi mất tập trung, chẳng muốn viết gì mấy. Căn bản có lẽ cũng nhờn việc rồi thì phải. Xong lại bị cho leo cây các thứ nên tâm trạng cũng không tốt lắm. À, và đặc biệt là hết tiền. Hahaha 2 cái thẻ còn lại chắc được 100k, nghèo rách nghèo nát. Ôi các thể loại account receivables ei bọn mày ở đâu về ngay với taooo!

Mình lại không muốn bóc lột sức của bản thân. Mà tiền tiến độ còn chưa gửi sao bắt mình gửi kịch bản được chứ… Hợp đồng cũng chưa gửi về tay nữa (đến đây nhận ra mình đang gõ mổ cò 5 ngón các bạn ạ…) Mình muốn ngồi chỉnh nhạc chút chút cho cái phim vì thực sự là nhạc đang dở quá, mà cứ chưa xong việc nên trong lòng cứ không yên. Mình cần đầu óc nghỉ ngơi chút chút thì mới ngồi buid chi tiết cho kịch bản được. Còn có 3 hôm nữa là lại lao vào production rồi. Cơ mà nghĩa là có khá nhiều thời gian road trip, tha hồ mà nghĩ. Giá mà không bị say xe khi nhìn vào giấy nhỉ, mình sẽ tha hồ ngồi làm việc trên xe. Ớ, nói đến road trip lại nhớ ra quên chưa mua cái gối cổ. Lần này chẳng được đi máy bay, chẳng được mua sắm tòe lóe như mọi khi, mà lại còn phải làm cô trông trẻ (xong quán đang play Oh Carol haha, cái list nhạc của Tranquil thật là hợp mình quá mà, lần nào ra cũng toàn 60s).

Chiều nay mặc cái áo hồng tỉ năm không mặc, đi vòng vòng ngoài hồ. Gặp 1 anh (em) ngầu lòi đi motor, xong bỏ cả 2 tay cài lại khóa áo, cái xe vẫn cứ chạy rồ rồ. Giỏi ghê ha, mình đi xe đạp 1 tay còn không đi được nữa… Bỏ cả 2 tay chắc mình bay vào gốc cây luôn rồi, không cần bỏ tay mình cũng vẫn tự đâm được mà =))

Toàn ngồi lảm nhảm thì được, việc cần làm thì mãi chẳng xong. Mình cũng chẳng biết muốn gì bây giờ nữa, ngồi chơi thì lo, ngồi làm thì chán, chẳng muốn đi chơi, cũng chẳng muốn ở nhà. Chắc là muốn cục tiền nó rơi vào đầu.

À muốn được đi AFA gặp Kore-eda nữa huhuhu. Giờ lại phải chờ mốc mồm đến tận tháng 7.

24042017


Dồ dại suốt mấy ngày với AF của AFA (okey cả đời chỉ có AF FA các thứ) thì tự nhiên lôi mấy cái bài hát nhảm nhí từ năm 2000s ra nghe, nghĩ về hồi cấp 3 xong khóc một trận ra trò. Mấy hôm rồi con Lý còn sang ở cùng, 2 đứa cứ kể đi kể lại hết từ chuyện ngày xưa tập kịch, đến ngày nay đi Nhật với nhau. Quay qua quay lại mà đã 12 năm, đáng sợ, đáng sợ. 12 năm nữa, bọn mình sẽ là những bà thím U40, không biết có con không =)) nhưng chắc là vẫn ngồi chửi đời với nhau.

Đầu óc làm sao ý. Viết kịch bản này thì nghĩ đến kịch bản kia, làm cái này lại nghĩ cái kia. À mà đấy, nếu muốn làm phim từ thời 2000 thì mình sẽ cho một loạt các hit thời ấy được remix xong làm quả album OST xịn sò hahaha

Đang viết thì em đạo diễn gọi cho coi rough cut. Ahuhu phim mới của chúng tôi xịn quá các ông ơi!!! Cái cảm giác ấy, cái cảm giác ấy, lần đầu tiên xem bộ phim mà đã mất bao ngày mất ăn mất ngủ vừa được dựng xong ấy, nó tuyệt đỉnh lắm các ông ạ :(((

Hồi trước lúc làm Chanh đào tôi cũng háo hức hệt như này. Xong đấy xem bản dựng đầu, tôi như bị dội gáo nước lạnh vào mặt. Đến độ tôi phải lôi ngay phim ra cắt lại.

Đến bản 2, bản 3, tôi vẫn bị hắt hết gáo này đến gáo khác. Cuối cùng thì tôi đành tự làm một mình.

Thế nên lần này tôi xúc động quá. Được làm việc với những người có tâm thế này tôi thấy cuộc đời tự nhiên đẹp xiết bao :(( Tại sao chúng ta không như thế này mãi mãi và thế giới sẽ phát triển hơn bao nhiêu, thay vì dramatic mọi thứ và xấu tính với nhau :((

Còn cần chỉnh sửa nhiều nữa, nhưng mà mình xin chúc mừng bọn mình :((

 

Đm vẫn còn quả kịch bản 80 trang, thôi cứ đi ngủ đã.

18042017


Có sự thật hơi buồn tí là mình nhận ra mình làm sản xuất tốt hơn làm đạo diễn rất nhiều huhu =)) Có lẽ là vì rất thích sắp xếp phân chia mọi thứ, lên kế hoạch và keep track nên khi làm sản xuất, mình thấy mọi việc thật từ tốn và dễ kiểm soát hơn. Lúc làm đạo diễn mình bay vkl.

Nhưng cũng có thể là vì mình trước tới giờ đã làm rất nhiều thứ liên quan đến sản xuất, nên khi làm thì thấy có kinh nghiệm và dễ handle, còn đạo diễn thì hẳn là một chân trời mới toanh nên còn hơi bị sợ hãi mà. Dù sao thì sẽ vẫn là một con đường dài. Là sản xuất thì vẫn làm được đạo diễn, còn đạo diễn thì khó mà làm được sản xuất lắm. Thế nên là, aim for the bigger đi vậy.

Sáng nay vừa đóng máy phim ngắn đầu tiên mình làm sản xuất (thật ra giống line producer hơn vì crew do em đạo diễn tìm về chứ mình chả quen ai haha). Đoàn phim nhỏ 15 người toàn những người có tâm và rất dễ thương. Đa phần đều 97 98 huhu, kể mà gọi mình là cô cũng được chứ chả đùa =)) Nhưng mình cảm thấy mình chẳng lớn hơn bọn nó lắm, vẫn rất vui vẻ cùng nhau và chả có khoảng cách thế hệ gì.

Chưa kể đi xong thì tia được nam chính cho phim số 2 và nữ chính cho phim số 3. Đến lúc này, đành tân dụng những khả năng mình tốt hơn, ấy là tìm kiếm thông tin, lên kế hoạch, là tia người vậy chứ biết làm sao :))

Cơ mà chắc là lần này phim cũng ra gì lắm đấy. Chúc cho bọn mình may mắn, vì cả 1 tập thể thực sự có tâm!

09042017


Những điều kì diệu đã từng xảy ra trong quá khứ dạy mình một điều rằng, đừng bao giờ ngần ngại nghĩ lớn. Thật ra không tìm ra được từ nào nghe vừa tai hơn cái từ này, đại loại là giới hạn ước mơ cũng như hi vọng của mình ấy.

Nếu như phim và truyện của bạn không được đánh giá cao ở nơi này, thì sẽ có một nơi khác dành cho nó. Tất nhiên là ở mức độ này, khả năng tự đánh giá của bạn cũng phải ít nhiều chính xác chút, chứ không dễ thành hoang tưởng. Hãy trang bị đủ kiến thức và khẩu vị để biết cái gì ngon, cái gì tốt. Và sau đó nếu bạn tin tưởng rằng sản phẩm của mình đã đạt được các ngưỡng nhất định, thì hãy bảo vệ nó đến tận cùng, và đừng buồn nếu nó vẫn chưa được công nhận.

Vì ít nhất cũng có bạn công nhận nó mà. Người nào, vật nào, chỗ nấy.

Tháng 4 chẳng có gì vui. Đã được 1/3 tháng trôi đi nhưng chỉ có sự trì trệ và những điều nhạt nhẽo. Trời thì vẫn rất đẹp nhưng lòng người thì không được đẹp như trời.

Ôi mình thèm làm phim quá huhu thế là tuần sau lại được quay rồi. Phim của chúng mình ý chứ không phải mấy cái phim người khác còn mình là culi cung phụng đâu. Việc của mình bây giờ là phải rèn luyện, kém thì phải học thôi, chẳng có con đường tắt nào khác. Mình vẫn còn mới mẻ non trẻ mà lại, nhể :))

Hôm qua mình rảnh vd ngồi đọc hết mấy chục trang topic về Tại sao bạn ghét Wes Anderson? Tại sao bạn thích Napoleon Dynamite? Đúng là 9 người 10 ý. Còn mình thì biết mình thích làm thể loại phim như nào, và sẽ phải dành thật nhiều thời gian xây dựng nhân vật để bọn nó không “flat”. Mỗi bọn nó sẽ có một thế giới riêng, một cuộc đời riêng, và tất cả những thế giới cuộc đời ấy đều sẽ có một mảnh của mình.

Mình cũng muốn viết cho nốt câu chuyện yêu thương, mà chẳng có lúc nào ngồi xuống thảnh thơi mà viết được. Phải chăng đấy là lời nguyền không bao giờ viết xong sách huhu. Nhưng mình phải hoàn thành nó khi mình còn trẻ, nếu không mình sẽ nuối tiếc, rất rất nuối tiếc.

Cơ mà ấy, mình càng ngày càng thấy đã dính sâu quá rồi. Bây giờ nếu có đuổi mình quay lại, mình cũng không biết phải làm gì nữa. Mình sẽ phải sống như thế nào nếu không làm phim hay viết lách? Bạn bè anh em cùng tầm tuổi, nếu không nhảy việc lung tung thì bây giờ dần dần cũng đã leo lên những chức tầm trung, tầm cao hết rồi. Mình không thể chịu nổi việc kém người khác, vậy nên mình không quay lại đâu, không bao giờ.

Và ít hay nhiều, mình sẽ dần dần trèo lên đỉnh của con đường mình đã chọn. Thế nhé, không có chuyện quay đầu. Giờ thì đi ngủ sớm cho mặt mũi đỡ tởm. Sang thứ 2 rồi đấy!

08042017


Khi tiền về sẽ đi làm mấy thứ sau.

  1. Vệ sinh máy ảnh+lens.
  2. Ăn Kỷ Y một bữa thật là ngon!
  3. Mua cái áo gió màu vàng của Outsider.
  4. Đi spa.
  5. Cắt tóc.

Thật ra cũng chỉ nghĩ ra từng ấy thứ vì bây giờ sống kiểu minimalist quen rồi, đồ đạc không cần nhiều, tài sản cá nhân cũng không màng lắm. Mỗi cái tội thích mua quần áo chưa sửa được huhu nhưng sẽ sửa dần dần. Sống đơn giản cho đời thanh thản.

Mà thật ra mình là extremist thì đúng hơn, vì một là thích không có tí đồ gì hết, phòng trống trơn, hai là thích có một đống tùm lum diêm dúa.

Mà cớ gì cứ phải gọi tên này nọ ra làm gì nhỉ, thôi cứ sống như mình thích là được. Cái thói thích label mọi thứ!

Hôm nay sau bữa trưa, mình nán lại ngồi thay vì dông thẳng lên phòng như thường lệ. Câu chuyện nhạt nhẽo bắt đầu với việc cái Còi mới được tăng lương lên 12tr/tháng. Xong mẹ quay sang, đấy, cần đéo gì học nhiều, giờ thế là được rồi. Bố vừa ăn cam vừa nói, cứ như thế là sướng, mỗi tháng là lại có bằng đấy, đến Tết có vài chục, thế là lại mua được một món. Sau đấy cãi nhau một hồi thì mẹ quay sang bĩu môi, bằng tuổi mày ít ra tao đã có chồng có con có nhà. Mình cáu quá mới chửi loạn lên là cứ làm như chồng con mà cái đích lớn nhất của cuộc sống ý nhỉ? Thì nhận được 2 câu trả lời, Đương nhiên.

Sau đấy là những lời kiểu tao thương cho cái thân mày, sao cuộc sống mày khổ như thế, 30 tuổi rồi thế này thế kia. Nghe những lời này mình chỉ nghĩ, nếu quay lại thành một đoạn phim tài liệu thì sẽ trào phúng bao nhiêu. Mang mấy đoạn hội thoại gia đình ra làm trò cười thì cũng không hay ho gì nhưng mình không thể cản lại cái ý nghĩ ấy.

Khi viết kịch bản, mình chẳng muốn gặp ai cả. Mình chỉ ngồi ở bàn nhìn ra ngoài cửa sổ và bắt đầu nghĩ ra một thế giới trong đầu mình, rồi tự sắp xếp các chi tiết, cái gì xảy ra trước, xảy ra sau. Tưởng tượng tất cả vận hành như nào. Xong mẹ bảo mình là con điên, con xa lánh xã hội (lại đang lảm nhảm gì đó ở ngoài đéo hiểu), con héo hon mỏi mòn. Mình cũng đéo hiểu tại sao tự nhiên mình lại về nhà làm gì, thay vì sống bên nhà mình. Hình như là vì lười nấu cơm.

Đặng bố mẹ quay sang nhận xét về mấy bà chị họ, bà nào sướng hơn, con bà nào sướng hơn. Về những đứa làm trong Bộ này bộ kia vài năm thì đều có ô tô. Mình thì buông 1 câu, cái xã hội chỉ thích đưa chuyện soi mói người khác, thế xong bị chửi cho sml. Rốt cuộc đứng dậy bê mâm ra sân rửa bát và nghịch nước, ném mấy cái nồi kêu loảng xoảng thật vui tai.

Mình nghĩ mình đang trầm cảm thật.

Nói không thương bố mẹ là không đúng, nhưng cái cơn cớ này thật sự làm mình nhiều lúc nghĩ mình cứ là đứa cầu bơ cầu bất không gia đình liệu có vui hơn không?

Rồi lại nghĩ mình cần phải làm một bộ phim dành cho những đứa như mình. Cái nỗi niềm này nói thế nào cho thấu. Nó cần một loại hình khác với lời nói!

07042017


Tự dặn mình là phải thật kiên nhẫn. Lúc này là lúc khó khăn về tư tưởng, có vượt qua được thì mới đi tiếp được, còn không chắc chắn lại chết dí quay về mức ban đầu.

Thật ra FB quả là một nơi thị phi và hay gây ra các tác động tiêu cực. Nhưng cũng là nguồn thông tin dồi dào phong phú, nên có khi nào mình muốn dừng không dùng FB nữa, nghĩ đi nghĩ lại lại thôi. Nhưng tiếp xúc gián tiếp cũng mệt gần bằng tiếp xúc trực tiếp vậy, mệt không kém.

Hình như gần đây mình đang cố ép bản thân hơi nhiều, cộng thêm mặt mũi mụn lại mọc lấm tấm nên càng cáu tiết tợn. Tính tình tốt lành lại rồi chăm sóc bản thân thôi, mấy ngày nay hành thân xác quá. Ít ra đã làm xong report và giờ có thể tập trung cho kịch bản được. Tuần sau onset phim ngắn mà lần đầu tiên mình làm sản xuất, nên cũng hơi loạn loạn. Không được ôm đồm và bị tiền làm mờ mắt, tập trung làm cái cần làm thôiii

Chẹp, ngồi coi hài Châu Tinh Trì để draft xong cái kịch bản ghẻ ngứa kia đã =)) Sau đấy sẽ tỉ mẩn ngồi học đọc kịch bản-xem phim hết đống của Wes Anderson. Mình cũng cần craft xong ý tưởng cho phim dài huê huê để còn đi apply này kia nữa chứ. Cả 1 tương lai dài mới 1 đống quest còn dài còn khó hơn trong Sims đó.

 

06042017


Hẹn nhau giữa tháng 5 khi trời đang nắng hóa cơn mưa đầu mùa xD

Dạo này thỉnh thoảng nghe mấy bài hát có vài câu hay hay. Mình tỉ mẩn save lại rồi cứ nghĩ đến một ngày được làm một bộ phim dài của riêng mình, mình sẽ lôi hết đống của báu này ra làm soundtrack. Rồi thế như là Garden State hay Submarine, cả truyện và lời đều thật là đáng yêu.

Và thế xong khi bà má bạn xuất hiện thì mọi thứ cảm xúc đẹp đẽ trong phút chốc đổ oành một cái, và bạn lại điên tiết cáu bẳn khó chịu. Này thì phim, này thì nhạc. Mày sẽ chỉ mãi như mấy cái người trong truyện Nam Cao thôi đ khá hơn đâu haha. Mk, dạo này chửi bậy ngày càng lắm, vì thực sự chỉ có chửi bậy mới thấy cái sự chua chát của cuộc sống thực tế. Khi mà lúc nào cũng chỉ có một mình gánh này gánh nọ, đến chính cả gia đình cũng xỉa xói dèm pha thì còn hi vọng gì ở người ngoài?

Có lẽ mỗi người làm phim, hay người sáng tác nói chung, là một ốc đảo hoang rộng lớn vô tận. Ở trên ốc đảo ấy, hầu như chẳng có dân cư nào khác ngoài người đó.

Hôm nay bụng dạ cứ tưng tức khó chịu ghê. Đã thế từ giờ đến cuối tuần tôi đéo gặp ai nữa. Các người có quyền bơ tôi còn tôi thì không ư? Các người quên rằng tôi mới chính là người ĐÉO CẦN AI và van vỉ để ĐƯỢC Ở MỘT MÌNH phải không? Cái duy nhất còn níu kéo tôi ở đây chỉ là trách nhiệm, đấy là cái sự thật là tôi phải giữ lấy lời của mình và tôi là người có tự trọng, ok? Sống tốt sống có trách nhiệm với nhau thì khó chứ trở mặt đểu giả thì có khó gì. Đéo hiểu sao mình cứ phải ôm rơm rặm bụng thế này nữa. Muốn giúp mà người khác còn chả cần, đúng là nhục. Thôi đừng cố mà tốt ở cái xã hội thân lừa ưa nặng này nữa.