16112018


Khi các bạn thấy mình viết chăm viết đều như này nghĩa là có 2 dấu hiệu. Đầu tiên là mình đang ở Hà Nội. Nữa là mình lắm việc vl nhưng mình lên cơn lười và cơn procrastination không muốn đụng vô việc thế là ngồi viết nhảm chơi đó trời ơi hahaha tại sao con lười thế này!

Xấu hổ thiệt sự khi sếp đang làm việc chăm chỉ còn mình thì ngồi vẽ hươu vẽ vượn viết nhảm viết nhí, xong còn tự lấy kéo ra xẻo tóc giờ trông không khác gì con tướng cướp… Không biết bao nhiêu lần mái tóc trở thành nạn nhân mỗi khi mình chán đời rồi :)) Nhưng công nhận không, khi chán mà cắt tóc thì rất thích, như là cắt đi cái sự chán chường mọc rễ từ chân tóc ra ấy. Mọi sự bí bách nó từ não mà ra, rồi nó phát tiết qua chất sừng và nó mọc ra qua tóc và móng tay. Bảo sao tóc và cả móng tay mình đều mọc rất nhanh… vì chả lúc nào hết chán. À ha, bái bai cái mái dài nuôi 2 tháng, tôi lại trở về là cô pé mái pằng. Không hiểu sao ông cắt tóc cứ nhất định là mái dài sẽ đẹp? Mình chỉ thấy già khú đế. Xong tóc con mọc ra nhìn không ra một cái thể thống gì.

Thực sự việc được mặc đồ đẹp tóc tai trông không ngu ngốc nó sẽ làm vui vẻ cái con người lên bội phần. Các bạn đẹp bảo sao sẽ chỉ ngồi ngắm bản thân cả ngày, không thiết tha gì học hành chí thú tiến bộ =)) Mình ngắm các bạn cũng hết cả ngày nữa là… Hôm qua nhân dịp phải gửi phim, lại lôi phim của mình ra coi một lượt. Ôi các nàng thơ của tôi, các bạn thực sự đẹp trời ơi ở cái đất nước này kiếm được một nam diễn viên hợp nhãn thì khó mà sao các mỹ nhân thì như kiểu mọc ra từ mọi gốc cây (nhưng dạo này vì cây bị chặt nhiều nên số lượng mỹ nhân chất lượng cao cũng hiếm hoi đi).

Càm ràm chút thế thôi chứ phải nhấc mông lên làm tiếp thật, không được lười biếng như này nữa. Nhàn cư vi bất thiện, các cụ nói cấm có sai. Những lúc như này rất dễ sa đà vào những việc không nên làm, xong toàn tìm ra những thứ như kiểu tự dội nước lạnh vào mặt 🙂 Đúng là ngusi hưởng thái bình mà lại sao cứ phải tò mò sao cứ phải tìm hiểu sao cứ phải móc ngọn móc ngành ra giờ thì vui chưa hahaha Cho tôi tự cười vào mặt tôi một phát. Đã nói rồi, cho đến lúc đấy, sẽ phải cố gắng hết sức trở thành phiên bản xịn nhất có thể của bản thân, thế nên tập trung làm việc đi nhé, phim không xong thì không ai ngồi khóc thay cho mày đâu. Quá đáng quá thể.

Chúc Việt Nam hôm nay đá bóng tốt, mình sẽ ngồi làm việc không xem các bạn đá đâu, nên chắc là sẽ không bị vía mình ám đâu, cố lên :))

 

Advertisements

15112018


Thực tế chẳng bao giờ để cho mình được buồn quá lâu, vì y như rằng các loại deadline và công việc sẽ ngay lập tức nhắc mình là mình có cả một núi email và bản thảo đang vẫy gọi. Vậy thì, quay lại làm việc thôi. Đôi lúc nào đấy, tự nhiên nghe thấy một bài hát, hoặc vô tình đưa mắt ra vườn, mình vẫn sẽ buồn, tất nhiên rồi, nhưng nắng đã lên lại, trời đã ngừng mưa, thế nên hãy ngẩng đầu lên, thở một hơi dài và cắm mặt vào gõ tiếp đi nhé.

Bỗng chốc những lúc như thế này, cái máu lông bông nó lại nổi lên một chút. Ừ thì cũng cả năm rồi mình đã được đi chơi đâu đâu, với cái đứa có tiền sử như mình đây chẳng phải là một kỉ lục đấy à? Tối hôm qua ngồi làm budget breakdown, Hiếu hỏi, đi Nepal để bao lâu đây, 5 ngày nhé. Mình buột mồm, 10 ngày đi. Thế còn Seoul? 5 ngày nhé? Không, 1 tuần. Không hiểu quá trình làm phim lần này, mình sẽ nhận ra những điều gì khác ở con người mình, mình có enjoy những chuyến đi xa như mọi lần nữa không? Đi cùng với một cái máy quay nó khác như thế nào khi chỉ chụp ảnh?

Thật ra mình cũng nhận thấy những hạn chế khi vừa là đạo diễn vừa là quay phim. Khi mình quá tập trung vào khung hình, mình không thể nói chuyện tốt với Lý. Khi mình quá bị cuốn vào câu chuyện, thì mình lại có xu hướng quay rất whatever, về đến nhà xem footage mới thấy bố cục màu sắc, background trông chả ra đâu vào đâu. Máy quay hiện tại cũng quá to, nên nó tạo ra một khoảng cách giữa mình và nhân vật, tầm mắt cũng bị thay đổi. Cơ mà những câu chuyện giữa 2 người bạn gái thân, thực sự không nên để người thứ 3 chen vào. Cứ lăn lăn lộn lộn mãi với phương thức kể chuyện, thế nào cho tự nhiên, thế nào mới đúng phong cách bản thân, thế nào để vẫn tạo ra kịch tính ở những thứ vốn không có quá nhiều tính kịch? Mình cũng chán lắm rồi cứ đi pitch hết chỗ nọ chỗ kia, làm việc với những bên không có quá nhiều mục tiêu.

Ừ thì đúng là nội dung phim mình rất bắt trend, cách mình khai thác cũng thức thời, nên các kênh truyền hình thích là điều dễ hiểu. Nhưng như vậy lại có một cái gap, khi cái mình muốn là phim điện ảnh và các liên hoan phim, thì với họ phim lại theo một hướng chưa đủ “nghệ”. Hmmm, đây cũng là vấn đề mình gặp phải với fiction film của mình. Nó đương nhiên không phù hợp với thị chúng thông thường, nhưng cũng chẳng match với mấy LHP lớn nốt. Có lẽ xếp vào genre film cũng được, nhưng nó cũng không quá genre nốt. Thật là nửa mùa, thật là rẻ tiền =)) Đôi lúc mình thấy thế đấy. Thật ra nếu để bẻ lái sang nghệ thì mình nghĩ cố mình cũng làm được, nhưng nó cứ bị lame lame sao đó, mình cứ làm những gì mình làm tốt nhất thôi nhỉ. Dù sao vẫn có khán giả mà… Mang định nghĩa của thị trường ngách ra thì cũng áp dụng được cho trường hợp này chứ?

Mình đã tự có những cuộc hội thoại dài với bản thân khá lâu, đủ để biết bản thân mình đang thực sự mong muốn gì. Đôi lúc những ý kiến của người ngoài rất khó để đến được với mình, cứ tự nhiên bị đào thải. Mình biết thế là không tốt, nhưng thực khó để gạt cái tôi cao quá này sang một bên, đặc biệt là trong việc sáng tạo. Có lẽ cần bị tát cho một cái thì mới tỉnh ngủ được, chứ không cứ hão huyền ảo mộng với mấy cái mớ cá nhân này nghe chừng oải quá.

Trong lúc đấy, tạm thời cắm đầu vào làm những cái không quá cá nhân khác, và nuông chiều bản thân bằng ăn ngon mặc đẹp vậy… Má nó, đã hết tiền xong hôm qua tự thấy bản thân xứng đáng được an ủi, thế là lại đặt đóng một đôi giày hahaha…

 

 

13112018


Cảm ơn Cá hồi hoang, Smashing Pumpkins và Bowling for Soup vì mấy ngày qua. Không hiểu nếu như không có các cậu (và thật nhiều những ban nhạc thân thương khác) ở bên cạnh, thì tớ sẽ trải qua tất cả những năm qua như thế nào.

Ừ, ngay khi tớ viết một bài dài về những chú mèo mà tớ từng yêu mới chục ngày trước thôi, thì Cheap cũng bỏ tớ mà đi. Không giống như Đĩ, như Xiêm, đến tận phút cuối cùng, con mèo ngu ngốc ấy vẫn cố dùng bộ móng yếu ớt bám vào ống tay áo tớ, vẫn cố dựa đầu vào tớ. Tớ chẳng thế làm gì khác, chỉ có thể ôm nó mà khóc. Lại một lần nữa, những gì mà tớ yêu thương, bỏ tớ đi. Ngay trong lúc mà tớ không ngờ nhất. Cái cảm giác ấy, nó còn sâu hơn cả một cái hố. Giống như lúc cậu đi tàu điện siêu tốc, hoặc đi máy bay, độ cao giảm đột ngột, cậu thấy hẫng một cái, đau nhói bên trong. Những trường hợp như này, sự hẫng ấy có thể kéo dài rất lâu.

Trưa nay lúc đứng ở cửa, tớ vẫn bất giác nhìn xuống dưới gầm xe máy ở góc sân, chỗ Cheap vẫn nằm, vẫn định quen miệng gọi Cheap ơi. Bát của nó vẫn nằm ở đấy. Nếu hôm nay là một ngày trời nắng, hẳn nó sẽ vẫn nằm ườn ẹo ở đó, nghe tiếng tớ gọi là sẽ chạy lại đòi gãi cổ, rồi nằm phưỡn cái bụng ra cho tớ rúc bàn chân vào. Thế nhưng chỉ có mấy ngọn gió mùa tăng cường phất phơ trên ngọn khế trả lời tớ hôm nay. Tớ ghét phải nói thế này, nhưng tớ buồn quá.

Từ khi biết nhận thức đến giờ, tớ không bao giờ cho phép mình yếu đuối, dù thực sự tớ biết mình là một người rất mau nước mắt, nhưng dù có thế nào tớ cũng chẳng bao giờ khóc trước mặt người khác. Tớ tự vơ vào mình cái việc phải làm chỗ dựa cho mọi người, nên lúc nào cũng là người giữ bình tĩnh trong mọi trường hợp. Thế nên tớ chỉ khóc ở nhà, khóc những lúc ở một mình, khóc lúc ở cùng mèo. Bọn mèo chẳng đánh giá gì tớ, thấy tớ khóc nó chỉ lặng yên, tớ thì chẳng cần gì hơn.

Việc chấp nhận nuôi một thú cưng, nghĩa là tớ đã đồng ý với việc, một ngày nào đấy tớ sẽ phải đối mặt với việc bọn nó sẽ chết. Vòng đời của chó mèo không dài như người, sức đề kháng cũng kém hơn, bao tai họa rình rập. Bọn tớ sẽ có những ngày tháng hạnh phúc, khi tớ có thể thoải mái ra ngoài, gặp gỡ nhiều người, đối mặt với đủ các loại drama, còn nó thì chỉ có mình tớ, mình gia đình tớ, một thế giới nhỏ xíu quanh quẩn từ nhà ra vườn. Bọn tớ sẽ kéo dài mối quan hệ không cân bằng như thế, cho đến ngày nó bỏ tớ lại, thì tớ mới nhận ra vai trò của nó lớn hơn tớ tưởng rất nhiều.

Đã làm gì có người nào yêu tớ được nhiều như nó. Hoặc là có, nhưng tớ không cảm thấy tớ yêu người ta đủ như thứ tình cảm tớ dành cho nó. Thế đấy, khi tớ bảo con mèo của tớ quan trọng hơn một số con người, tớ đâu có nói đùa.

Tự nhiên việc này lại khiến tớ tỉnh ra một chút. Khi sáng tác, tớ hay tự lừa mình rồi chìm vào mấy cái ảo diệu do hormone tạo ra khi não bị kích thích, quên đi việc là tớ thiếu lòng tin với con người đến mức nào. Tớ trở nên thật dễ gần, thật vui vẻ, tớ sẽ nói chuyện với tất cả mọi người kể cả mấy đứa vừa nhìn tớ đã biết là cả đời này sẽ không đội trời chung. Có lẽ cả ngây thơ hơn, vì tớ sẽ tạm thời gác cái sự cảnh giác cẩn trọng của mình lại. À, nhưng sau một thời gian, khi tác dụng của bọn hormone tan hết, thì tớ lại như tỉnh từ cơn say, thở dài bảo với mình, quay lại thôi Trang, đừng chơi nữa.

Ừ đừng chơi nữa. Con người không giống như con chó, con mèo. Tớ tất nhiên cũng không phải con chó, con mèo. Vì thế những mối quan hệ sẽ không như thế. Không thể dùng cái đầu và sự phòng ngự giành cho một con mèo để đối xử với con người được, phải không?

 

09112018


Nếu như năm sắp tới, ngày nào cũng như hôm nay, thì âu đấy cũng là một sự may mắn trong cuộc đời. Sau tất cả những cuồng loạn thì mình lại về với Hà Nội xấu tính của mình. Cái đứa bạn cắm cảu lúc nào cũng nhăn nhó nhưng lại rất thật lòng. Cũng 6,7 năm rồi mình mới lại cùng đứa bạn này đón sinh nhật cùng nhau, thế là nó tặng mình một ngày vừa u ám vừa mưa dầm, âu cũng thật là hiểu mình quá.

Buổi chiều nay mình đi bộ từ Trấn Vũ về nhà. Cái thời tiết này thật chẳng có gì thích thú hơn một cuộc đi bộ dài, trời đủ mát để không bị đổ mồ hôi, đủ gió để đội mũ mà không thấy vướng víu, đủ sáng để vẫn nhìn thấy đường, đủ mưa lay phay để não cứ thế mà lạc trôi đến tận đẩu tận đâu. Hôm nay mình mặc cái váy màu xanh đất mình rất thích, với áo khoác kimono cũng màu xanh. Thường ngày thì hay đen trắng hoặc dark rose, nhưng đôi lúc mình cũng có tình cảm nhất định với dark green. Nó cũng hợp với mũ nồi màu đen nữa. Lượt thà lượt thượt, với cái màn mưa này, sao thoảng thấy bóng Little Princess đâu đây. Ờ đấy, với mỗi kiểu trời, nó lại khiến mình nghĩ đến một câu chuyện khác nhau mà mình từng đọc hồi nhỏ.

Đường xá 5h chiều rất tắc, nhưng đi bộ thì cứ thế thong dong trên vỉa hè thôi. Mấy ông thợ câu cầm cần nhấp nháy đèn xanh đỏ túm tụm lại với nhau ở ven hồ. Một bà chị mặc áo mưa hồng đứng chụp ảnh hồ ngập trong sương, rồi thảng thốt nhận ra mớ cá trê để trong túi đã tự trườn ra bò đầy mặt đất. Xe cứ thế ấn còi, ồn ào phết. Mình thì vừa nghĩ về kịch bản, vừa lẩm bẩm hát. Ồn ào cũng có cái lợi, ấy là nếu hát sẽ chẳng ai nghe thấy mình cả, mà vừa đi bộ vừa hát tếu táo thì lại rất vui. Mình hát đủ các bài mình nhớ ra được, từ nhạc Trịnh đến Mc Fly đến Catch a falling star. Lúc hát đến Moon River thì tự nhiên lại nhận ra giọng mình sao to thế. Giật mình nhìn quanh thì trong khoảng 30s, tất cả phố xá xung quanh đều lặng như tờ. Hóa ra vì dưới kia có nút tắc đường, thành ra đoạn này không có cái xe nào cả. Đi thêm một khúc nữa, thấy một xe bán ngô sắn luộc, khói nghi ngút bốc ra từ chiếc nồi hơi. Về đến đầu ngõ thì thấy hàng phở mới mua con cún mới, bé bé như quả đu đủ, đeo vòng cổ màu xanh dương. Thế là từ ngày mai, mỗi lần đi qua góc quặt, sẽ có tới 2 con chó cùng vẫy đuôi đón mừng.

Mấy hôm nay, dù là lúc đi bộ vô hướng ở Akasaka, lúc ngồi trên xe ra sân bay, giữa những quãng tỉnh trên máy bay, hay cả như buổi chiều nay, mình đều nghĩ về việc mình đang làm phim để làm gì thế nhỉ. Vì danh tiếng, vì tiền, hay vì điều gì khác? Thì đúng là ai chả mộng danh tiếng, và chẳng có ai chê tiền, nhưng làm cái khác thì mình cũng có cả 2 thứ kia cơ mà. Tại sao phải là phim chứ?

Cái buổi lễ trao giải chết tiệt ở Tokyo thực sự làm mình khó chịu. Dù vẫn biết mục tiêu của người ta khác mình, mình cũng nhận được nhiều thứ chứ không phải tay trắng đi về, nhưng vẫn được quyền tức tối chứ. Cảm giác bị thua kém thực sự nhục nhã, chẳng hiểu sao mình cứ hay bị đẩy bản thân vào mấy cái cảnh này.  Mình chẳng muốn nói chuyện với ai, đứng đãi bôi với lão giám tuyển Đức một tí, rồi  vào một góc ăn cho quên cái sự tức. Thế mà cũng chẳng yên, cái lão tứ tuần tìm vợ kia lại lôi phiên dịch ra đứng huyên thuyên kết thân này nọ, thấy 2 dự án có kết nối này kia. Ts, ai thèm kết nối với ông. Hãy nhìn lại bản thân mình đi rồi hãy hỏi trời cao tại sao không lấy được vợ, nhé! Thấy cũng khổ thân bạn sản xuất/phiên dịch, lúc sau còn ra nói nhỏ với mình, tao nói nói mãi nó chẳng nghe, may mày là người ngoài nói nên nó mới tỉnh ra đấy. Học Todai mà làm gì khi tự nhận thức về bản thân còn yếu kém như thế… Với những người coi hôn nhân là một trò chơi, một cái huy chương khác phải đạt được ý, thì bị như thế cũng xứng lắm. Cũng chỉ mong lão làm xong phim đi để cho cả thiên hạ người ta cười cho vào mặt. Nghĩ gì mà muốn kết thân với bạn tôi?

Mình lẩn ra được một góc, đang đứng một mình ăn nốt miếng bánh, thì tự nhiên có một bạn gái người Nhật đi ra đứng bên cạnh. Hình như là một bạn staff trong BTC, nhìn mặt quen quen thôi chứ mình cũng không nhớ lắm, cơ mà bạn rất xinh. Bạn nhìn mình, lúng túng một hồi, rồi bằng thứ tiếng Anh đặc sệt accent Nhật, bạn thỏ thẻ.

  • Hôm qua em có nghe chị pitch, em xúc động lắm. Em rất mong phim của chị được hoàn thành, và em sẽ được xem nó ở Nhật.

Mình đứng hơi đơ ra, vì thực sự những lời như này đến từ một người lạ, không phải mấy người làm phim đãi bôi khen nhau, nó có sức công phá mạnh không ngờ. Em gái ngượng nghịu bảo, em là sinh viên năm 3 ngành Văn học Anh (hẳn là trường Sofia danh giá), làm intern cho BTC có vài ngày thôi. Cảm ơn chị vì đã dành thời gian cho em nhé. Mình cũng lôi cái thứ tiếng Nhật nửa vời ra nói chuyện, rồi bọn mình vừa ăn bánh sô cô la vừa cười vào cái đám đông mệt mỏi kia. Bỗng chốc, mình nhận ra, ừ, thì ra đây là lý do vì sao mình muốn làm phim. Em gái này thật giống Yuuto, chú bé 18 tuổi ngày nào làm bạn với mình trên Peace Boat, xuất hiện ở những lúc không ngờ tới và thổi bay mấy sự tức tối tiêu cực trong mình. Mình thậm chí còn quên chẳng hỏi tên, nhưng cảm ơn nhé, rất nhiều.

Nhớ lại hồi mình làm Người tuyết, khi phim được chiếu ở LHP và dành giải, mình còn chẳng biết. Mãi đến khi BTC gửi lại mail thông báo, rồi tự nhiên có bạn gái nọ add FB, rồi gửi cho mình 1 bức thư thật là dài, kể là tối qua vừa được xem phim, thích quá nên xin BTC FB của mình để kết bạn, thì mình mới ngỡ ngàng phát hiện ra lễ trao giải đã diễn ra rồi (haha). Danh tiếng, tiền bạc, tất cả chỉ đem lại cảm giác sung sướng trong phút chốc. Nhưng những tình cảm thế này, mới là thứ giúp mình đi tiếp. Kì thực thì vẫn luôn là con đàn ông phù phiếm thích sống bằng tinh thần, tiền là phù du khán giả là tất cả hahaha 28 chứ 38 đến 98 chắc vẫn chỉ thế này thôi.

Hôm qua thế nào lại cho Phong xem mấy cái phim cũ rích mình làm ngày xưa, chắc vì nó share cho mình mấy cái phim cũ của đứa mình ghét =)) Thế rồi Phong bảo, ôi nhìn lại mới thấy, nỗ lực vc, cả một quãng đường dài. Thấm thoắt cũng gần chục năm trời từ những thước phim đầu tiên. Phong bảo, cứ thế mà làm nhé, đừng làm mấy cái cô đơn uẩn ức, không được cái tác dụng gì cho đời. Mình cười hớ hớ, ừ thì vì tôi có cô đơn uẩn ức đâu, làm sao mà làm được. Dù xét thực ra mà nói, nếu để làm phim về cái gọi là urban solitude, chắc hẳn kinh nghiệm của mình chẳng kém gì ai. Nhưng solitude với mình là một quà tặng, mình thực sự enjoy những lúc được ở cùng chính mình, cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài, nên lấy đâu ra uẩn ức. Mọi người cũng nên học sống dựa vào chính mình nhiều hơn đi.

Chốt lại là, mình chúc mình trong năm tới này, sẽ vẫn luôn trung thành với điều bản thân muốn làm. Hãy khỏe mạnh, minh mẫn, và luôn yêu mến cái cuộc đời này, cho dù nó có ném vào mặt nhiều drama thế nào đi chăng nữa.

Cũng cảm ơn các bạn, những người đã nhớ ra mà chúc mình, dù thực ra từ năm 20 tuổi mình đã ngừng háo hức về sinh nhật bản thân. Mình vẫn cứ mãi tắc trong cái tuổi 20 đấy, chẳng thể nào lớn lên được, hoặc là mình từ chối khác đi. Thế giới của một người trưởng thành thực sự mệt mỏi quá, chúng mình cứ mãi thế này thôi có được không?

 

 

06112018


Chào Tokyo, chào người tình mến thương của mình. Thế là sau 2 năm bọn mình lại gặp lại nhau.

Mình đang ở trong một căn phòng bé tí 15m2 nhưng số thiết bị thông minh được trang bị chắc nhiều hơn ở cả nhà mình cộng lại =)) chót vót trên tầng 18 của khu Nagatacho lạnh lùng bốn bề nhà cao tầng và phủ đầy u ám từ bộ mặt của các chính trị gia. 2 ngày quay cuồng cũng xong, hôm nay mới được rảnh rảnh một chút mà tận hưởng cái không khí này. Ôi Tokyo làm thế nào mà mình mới hết yêu Tokyo được đây.

Tokyo lúc nào cũng yêu thương mình rất nhiều, dù ngày nắng hay ngày mưa, dù lúc mình vui hay mình buồn, cái thành phố này lúc nào cũng nhẹ nhàng giang tay ôm mình vào lòng vỗ về an ủi. Những người bạn của mình ở đây, thì lúc nào cũng chỉ chăm chăm đưa mình đi chơi, cho mình ăn thật nhiều thứ ngon, đưa mình xuống tận ga, lo mình đi lạc, nhắc mình đi ngủ sớm. Mình chẳng giỏi tiếng Nhật, cũng chỉ mới đến đây 2 lần, thế mà chỉ cần đặt chân xuống sân bay, ngồi trên tàu điện là cảm giác như đang về nhà vậy đó. Những buổi chiều giờ tan tầm, hòa mình vào dòng người mệt mỏi đi lại dưới bến metro, thực sự cũng mường tượng ra được mình đang là một người trong cái xã hội này. Biết đâu đấy nhỉ, nếu một ngày mình quyết định sẽ sống ở đây thực. Ai cũng kêu ca về làm việc ở Nhật, nhưng với mình thì khó lường lắm :))

Viết 1 tí thế thôi để đánh dấu lại những ngày cuối cùng của tuổi 27 rất vui, được ở thành phố mình yêu (và yêu mình), được chiều chuộng, được làm thứ mình muốn làm, còn đòi hỏi kêu ca gì nữa! 2 năm trước đến Nhật, mình mới bỏ việc, Chanh đào mới quay xong, bộn bề tứ tung lo nghĩ không biết tương lai thế nào. Còn giờ khi quay lại, đã thành người mà mình muốn trở thành, cũng gọi là may mắn nhỉ.

Lần tới gặp lại, mình sẽ còn xịn hơn thế này nữa. À, nhưng hi vọng không phải là 2020 vì cái lời hứa chết tiệt kia hahaha mình muốn quay lại với người tình nhưng không phải vì lý do đấy, đừng, hãy khác đi nhé làm ơn =))

To all the cats I have loved before


Trưa hôm nay đi thong dong từ DocLab về nhà, qua hàng bánh mì giữa chợ, thấy có một chú mèo trắng đang lò dò đi lại trong nắng. Chú mèo lai trắng muốt có một đốm xám mờ mờ trên đỉnh đầu, mắt xanh biếc, ngại ngùng đưa chân ra vờn vờn bóng nắng rồi lại thụt vào, giật mình mỗi lần xe máy đi qua.

Chột dạ một chút, ôi sao mà giống Đĩ thế. Rồi lại ngẩn ra, 1/11 à, nếu mà Đĩ vẫn ở đây, thì hôm nay nó tròn 8 tuổi. Thấm thoắt cũng đã 3 năm từ ngày chú mèo của tôi bỏ tôi lên đường phiêu lưu kí.

Về đến cổng thì thấy Cheap đang nằm cuộn tròn trên cái vỏ gối, tắm nắng ngoài sân. Nó thấy mình về thì lon ton chạy lại dụi chân, chỉ cần hơi gãi cổ thế là a lê hấp nằm phịch ra đấy. Cheap hoàn toàn trái ngược với Đĩ, lúc nào cũng rất nhiều tình yêu và mong muốn được chiều chuộng. Bộ mặt ngây dại với đôi mắt to tròn lúc nào cũng lem luốc vì nước mắt.

Đĩ của mình ngày xưa chỉ thích tìm cho mình một góc sân yên tĩnh, chui xuống dưới cái bạt phủ xe đạp, ngủ một giấc từ sáng đến tối. Đêm đến nó sẽ lò dò chui vào giường, gừ gừ, này Trang, lạnh quá, cho tao vào với. Mình sẽ không ngần ngại vén chăn cho nó mò vào, rồi hai đứa ôm nhau ngủ đến sáng. Thức dậy quần áo toàn lông mèo.

Mình đón Đĩ về nhà năm mình 19 tuổi, Đĩ là lý do duy nhất khiến mình không cằn nhằn khi bố mẹ chuyển nhà xuống hồ Tây, đơn giản vì ở nhà cũ không được nuôi mèo. Mình ghét phải rời xa những gì thương mến với mình, nên mình chẳng muốn chuyển nhà, chẳng muốn phòng rộng, chẳng muốn hồ Tây. Mình thích cái bàn sát cửa sổ ở tầng 5, thích những đêm hè ngồi thò chân vắt vẻo trêu đùa mấy cô bán bánh mì đêm, những đêm đông dấm dúi lôi truyện tranh ra đọc rồi lại ngồi cửa sổ ngẩn ngơ nghĩ về cái này cái nọ. Ở nhà mới, Đĩ cũng như người bạn mới cùng mình làm quen với cái môi trường yên tĩnh trống rỗng chết tiệt này.

Có một hôm nọ mình có gì đó ấm ức ở ngoài đường, về nhà chui thẳng lên phòng khóc lóc :)) Nhục nhã vô ngần khi có tuyến lệ hoạt động tốt hơn bình thường, nhiều lúc cố tỏ ra cool ngầu mà nước mắt cứ chảy :)) thực sự mất hết cả phong độ. Đĩ lúc ấy đang nằm ngoài ban công, nghe tiếng mình khóc thì đủng đỉnh đi vào, nằm bên cạnh. Cái tiếng gừ gừ của nó dường như có thể giải quyết bất cứ vấn đề gì.

Thế nhưng nó cũng bỏ mình mà đi. Như một buổi sáng ngủ dậy, biến mất vào không khí. Chú mèo trắng với đôi mắt xanh và sợi dây đeo cổ màu đỏ.

Hôm nay mình nhẩm lại, mình đã nuôi tất cả bao nhiêu mèo. Đầu tiên là hồi mình lớp 2 lớp 3 gì đấy, mình có nuôi một con mèo tam thể trong vài tháng, xong đấy vì nó ăn vụng nên 23 Ông Táo mẹ mình đem trả lại nhà bác mặc kệ việc mình khóc hết nước mắt. Mãi đến tận khi chuyển nhà, mình được nuôi Đĩ. Ngày Đĩ đi mất, mình đi tìm, xong mang về nhà một chú mèo lạc ngoài chợ, tên là Xơ Mướp. Xơ Mướp mất sau 10 ngày vì bệnh, mình chôn nó ở vườn chuối. Thế rồi Cheap bị chủ nhà đuổi đi, và nhà mình lại cưu mang nó. Hiện tại cũng đã ở đây được 2 năm. Tầm năm ngoái Xiêm lạc đến xóm nhà mình, được bọn trẻ trong xóm cho ăn mấy ngày. Mình vừa đi quay về, thấy nó đi lang thang ở ngoài, lại bế nó về mặc nó kêu gào. Xiêm ở với Cheap vài tháng, béo ú, xong cũng lại bỏ nhà đi ngay trước ngày thợ đến sửa nhà.

Cuộc sống của mình bây giờ, đến chỗ cho một chú mèo cũng chẳng còn. Nếu không có bố mẹ nuôi thì chắc mình chẳng bao giờ có thú cưng với cái lịch đi lại thế này. Hôm nay ngó vào thấy chậu cây trong nhà tắm đã chết queo =)) Khốn khổ thay mấy cái cây của tôi, chỉ tại tao quên không dặn mẹ tưới tắm cho bọn mày lúc đi vắng…

Tháng 11 lại về, sẽ lại nhớ về chú mèo đầu tiên, nhớ về những ngày mùa thu đã qua và cả những ngày mùa thu sắp tới. Lại đến lúc phải lôi áo khoác mùa lạnh ra rồi.