22052019


Tầm 6h sáng, cô bé quản lý tòa nhà gõ cửa, chị bé ơi chị ra đây em đăng kí vân tay cho nào. Mắt nhắm mắt mở chạy xuống, ấn đi ấn lại, ôi sao thế nhỉ, sao mãi mà nó không nhận vân tay chị thế, chị ấn rồi lại nhấc ra hộ em với. Đang ngái ngủ mình vẫn buồn cười. Cái sự máy vân tay không đọc được tay mình, nó đã xưa như chuyện Trái đất hình cầu. Hì hục một lúc thì cũng được. Em gái lại hớn hở, chị bé là người Hà Nội hở chị? Ừ. Là Hà Nội Thủ đô luôn phải không chị, không phải miền Bắc thôi đâu hở chị? Lúc này thì thôi tỉnh hẳn ngủ =))

Cũng như mình rất thích nghe giọng các bạn miền Nam dễ thương ngọt ngào, các bạn trong này thích nghe giọng Bắc. Trộm vía đi mọi miền chưa bao giờ bị phân biệt, chỉ có chính mình hay tự gọi mình là con Bucky xấu tính thôi :)) Chị ơi chị nói tiếp đi, chị nói giống mấy cô trên đài ấy, em thích nghe lắm. Và thế là con Bucky lại nhẫn nại nhại giọng thang máy xe bus giọng đọc chuyến bay cho các em.

Trời Sài Gòn vừa xanh vừa trong, mây trắng cứ lãng đãng trôi, không đục ngầu như Hà Nội dạo này. Mình lại nằm dài ra sàn, ngắm mây trôi qua cửa sổ, nghĩ về kịch bản, về cái này cái nọ. Cũng lâu rồi mới được thảnh thơi nghỉ ngơi buổi sáng, tránh được cái máy quay. Không hẳn là mình không thích quay lại, mà là lúc nào cũng cảm thấy nó thật vướng víu phiền phiền. Lần này cũng vì mang máy mà phải mua hành lý, lỉnh cà lỉnh kỉnh túi lớn túi bé. Đi đâu cũng mắt trước mắt sau để ý đồ đã cầm đủ chưa. Hôm trước đi quay Lý, giữa quá cà phê mà cái ốc chốt của mic rơi mie đâu mất thế là ôi thôi mic dây mấu nối hầm bà lằng rơi lả tả làm mình hết cả hồn. May quá con ốc lại rơi luôn vào túi, chứ nó mà mất chắc khóc mẹ ra đấy thật. Được 1 lúc thì trời nóng quá hoặc máy sida nên màn hình bắt đầu vằn vằn vện vện, đúng lúc quan trọng nhất người ta thổi nến sinh nhật thì giở quẻ nhảy lambada =)) Thôi thôi hết tháng này tôi cũng xin trao trả lại cho Panasonic, tự mua tự cài cho nó lành =)) Sáng nay thấy frame cửa sổ đẹp quá định quay lại thì nhà lầu trên khoan cắt ầm ầm như búa dội xuống tai…

Đang trong giai đoạn down của phim, nên mình thật chả thiết tha gì nghĩ đến fund với strategy. Chỉ mong yên lành quay rồi sắp xếp lại cho ra câu chuyện. Mấy hôm nay mở FB ra là ngập tràn Vợ Ba với Cannes. Mình xem phim hồi cuối năm ngoái, nhưng vì nó cũng chả gây ấn tượng gì cho mình nên cũng quên đi nhanh chóng, không ngờ là về đây bị bash khá ghê. Tối quay Tú rủ chị Trang đi với em cùng hội AM sang an ủi chị Ngọc không, mình lại thấy hơi awkward nên thôi. Tốt nhất thời gian này tránh xa hết thị phi, mình không muốn bị ảnh hưởng bởi mấy cái toxic bên ngoài ấy. Mỗi ngày ngồi làm kịch bản trong cái phòng sound editing bé đến nỗi để hai cái ghế xoay không vừa là quá đủ rồi =)) Không cần nghe thêm chuyện thị phi đâu, ôi ai ghét ai ai thích ai ai giỏi ai dốt tôi không cần nghe không cần biết đừng kể cho tôi làm cái gifiii. Mình cũng thích có nhiều tiền như thế xong tha hồ làm phim ý mình chả việc gì phải care bố con thằng nào, bợ đỡ nhà tài trợ, thích thì chiếu không thích thì rút làm gì nhau? Giờ thì thôi, kệ người ta nói ra nói vào đâm chém xỉa xói nhau, mình yên bụng làm phim tiếp theo, thế là vui rồi nhở. Nói cho lắm thì người ta cũng không để ý các bạn đâu các bạn ạ, ý kiến ý cò làm gì rảnh quá thì đi làm việc có ích cho đời đi thôi.

 

 

Advertisements

17052019


Vừa tuần trước thì chớm đông sang hôm nay thì ôi thôi xin chào cái Lò Bát Quái. Chưa kể ngày đ nào cũng đúng giờ trưa lại phải long nhong ra đường mò sang tận Long Biên. Hôm qua vẫn quen mui hớn hở quên không cầm áo chống nắng, ngồi đoạn đường đi qua cầu mọi khi thích là thế, hôm qua như kiểu lữ hành trên sa mạc 😦 Về thấy chân đã cháy nắng :)) Xong đêm đang ngủ con Mứt lẻn vào rúc dưới chân, bị mình đá phải cáu tiết cào cho 2 phát, thế là thôi, em nguyện đi giày cho đến hết mùa hè và tất nhiên nhiều mùa sau nữa.

Những tưởng xong deadline sẽ được nghỉ ngơi đôi ngày trước khi vào SG, thì client lại dở quẻ lại è lưng ra dựng lại, xong lắt nhắt chạy quay chỗ này chỗ kia. Không hiểu nóng vcd thế này mà thiên hạ cứ thích hẹn hò nhau làm con dân như tôi khổ sở khốn cùng. Trong khi các anh chị đắm chìm trong yêu đương thì mình vừa bị muỗi đốt vừa buồn ngủ ngồi canh thực sự châm biếm =)) Cuộc đời tôi vẫn mãi là bộ melodrama lâu lâu chuyển sang sitcom hay thriller nhưng cuối cùng cũng vẫn trở lại với những drama giày xéo.

Thật ra có một số cái cần phải ghi lại cho đỡ quên, ví dụ như đêm qua nằm mơ đã lên hẳn plan chống lại vụ đánh tráo phi công cướp máy bay, thuê 3 phòng khách sạn để dựng phim xong nhớ ra thằng dựng phim nó cần phải có dàn máy làm sao nó bê đến khách sạn được, thế là phải cun cút đi hủy phòng =)) mơ với chả mộng, hoặc việc mình phải mang thân ra làm chuột bạch thử đi blind date xong vừa nhìn thấy date thì dù ngoài mặt rất điềm tĩnh nhưng bên trong thì cái con xấu tính là mình phá lên cười hahahahahaha một tràng bất tận.  2 người anh em sản xuất dựng phim sau khi đón mình trở lại từ chiến trường thì cho mình một câu: nhìn thấy cái bản dựng client bắt sửa chưa? Đấy, cuộc đời mày =)) Chị nhìn thấy gia đình em bát nháo như nào chưa? Đấy, việc hẹn hò của chị =))

Nhưng rồi bọn mình lại chép miệng, à thì tao cũng quen cuộc sống thế rồi. Giờ mà sống yên bình quá lại thấy thiếu thiếu. Vậy nên lại hớn hở làm vận động viên lướt sóng tiếp thôi, đè lên sóng mà chạy các bạn ạ.

14052019


Không có gì để viết ngoài việc note vội giấc mơ đêm qua.

Bọn mình lại đi Phú Quốc, nhưng lần này con Dim lại đặt cái resort gì 4* thôi mà giá cũng chả rẻ đâu ra 2 triệu 1 đêm. Đến nơi thì rõ là cái khu nhà cấp 4 nhìn giống y như cái trại tập trung =)) À, giống cái khu nhà cũ nát gần bến cảng ở Hòa Bình mà mình đi scout hôm trước. Thế xong không hiểu sao có 4 người mà mình ở một phòng riêng, 3 đứa kia (mà cóc nhớ là đứa nào luôn) ở 1 phòng, có cả 1 đứa Ấn Độ.

Tối hôm ấy mình ở một mình cái phòng đó, vừa nằm vừa chửi thầm cái đ gì mà resort??? Bao nhiêu là bướm đêm bay lung tung trong phòng. Trên trần nhà có một cái máy rất kì lạ, nhìn hơi giống cái máy uốn tóc ngoài salon, có mấy cái đầu nhọn bắn chíu chíu mà ban đầu mình tưởng là cái camera. Nhưng không, đấy là máy bắn muỗi… Nghĩa là nó quay được 360 độ giống cái camera và thấy con muỗi nào sẽ bắn luôn bằng laser, nhưng thực sự to so với kích cỡ dùng để bắn muỗi =))

Mình bảo, thôi ít ra còn không có muỗi =)) Nửa đêm đang ngủ thì phòng ngay cửa khách sạn nên khách mới đến đi đi lại lại ầm ầm khó chịu vd. Sáng ra mò sang phòng bọn kia thấy còn thảm thương hơn. Bọn nó có một cái hố xí bệt nằm ngay giữa nhà =)) Xong cạnh giường còn có thể thấy ngay một cái chuồng có 2 con lửng. Mình bảo ơ con Khá Lửng kìa chụp ảnh nó đi, thế là con Lửng thích quá nhảy luôn sang giường bên này xì hơi cả lũ chạy tán loạn. Một lúc sau có một lão đến và lấy phòng tắm của phòng mình làm WC công cộng, bán vé 10k/ lần, người ra người vào tấp nập.

Thế xong có một đứa bê cái phao ra, bảo là thôi ở trong nhà cả ngày làm gì, ra chơi đi. Biển ngay ngoài kia kìa. Hóa ra biển ngay trước cửa thật, nhưng bẩn vd sóng lại còn to. Thế là mình kiếu, tao đi vào phố đây.

Thành phố lại khá hiền hòa và đẹp, nhìn rất giống Huế. Mình đi lang thang vào một cái ngõ nhỏ, thì thấy có chiếu phim, thế là vào xem. Thế nào lại chiếu phim về chị em Phở Gà- Bún Thang (là 2 em bé nhà chị Xuân Lê mà mình rất thích hahaha chỉ mong 1 ngày làm phim dài sẽ cast được Phở Gà đóng 1 vai phụ be bé ôi em bé xinh xắn đáng yêu nhất thiên hà!!!!). Uây thấy người quen mặt thế là xem chăm chú luôn, thì 2 em bé này còn được đóng với Oguri Shun lận! Mình bảo quái sao tin hot như này không thấy báo chí nào đưa??? (của đáng tội chiều vừa ngồi đọc tin Shun bị chê xấu xong mặc 1 cái áo 6000 đô vô cùng quái đản đi phỏng vấn). Dạng phim gia đình, Shun là bố còn 2 bé kia là con, nhưng nội dung là gì mình quên rồi. Mình lôi điện thoại ra quay lại đoạn 3 bố con hát, định bụng tí về gửi chị Xuân =))

Xong về thì thấy chị ấy đã tự đăng lên FB rồi. À hóa ra đợt đi Nhật vừa rồi là để Phở Gà đi đóng phim =)) Trong phim có 1 đoạn Phở Gà và Bún Thang đi tham gia một vở kịch với trẻ em đại diện các quốc gia trên thế giới. Kiểu nhạc kịch xong trẻ con sẽ mặc đồ costume con vật rồi mỗi đứa hát một câu ấy, có cả các ngôi sao nổi tiếng (mà tâm điểm là chú Shun của chúng ta) hát cùng. Trông thì hiền hòa vậy nhưng tất cả lại hát 1 bài của Metallica giật giũ vô cùng. Hai đứa nhỏ vì nhỏ quá nên bị camera quên luôn, mãi đến gần hết bài thì thằng quay phim mới hốt hoảng nhớ ra, thế là Phở Gà mếu máo vừa khóc vừa hát, cái gì mà in the rain we all see each other =)) Thế là trong bối cảnh một bài rock giật giũ có 1 cô bé đáng yêu hát khóc mếu máo, chẳng mấy chốc đoạn clip viral khắp chốn và được các fan trên toàn thế giới nức nở vì dễ thương =))

Đến đây lại mơ cđg nữa cơ, nhưng đang ngái ngủ thì Minh Anh nhắn tin gửi cho quả ảnh hotboi ngày xưa nhìn mà giật cả mình tỉnh ngủ tỉnh cả mơ quên tiệt hết luôn =)) Không hiểu nó làm gì còn tích ảnh lão già từ năm 2015 đến nay =)) Được, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, giờ đã 11 năm rồi vẫn chưa gặp lại nhau =)))

10052019


Mấy hôm trước Cá hồi hoang ra MV mới. Thế là độ tuần nay lúc nào cũng hơi váng vất trong đầu,

Sau một đêm thức trắng em quay sang nhìn chằm chằm chìa khoá xe

Ôi thôi đúng cái cảm giác ngáo nghê mỗi lần thiếu ngủ, cắm cảu muốn bỏ nhà đi. Nhưng một lúc sẽ lại nhớ phòng, nhớ mèo, rồi lại lùi lũi đi về.

Hà Nội mấy hôm nay thật lạ, lạnh lạnh như chớm vào đông. Giữa cái tháng 5 bức bối này thì người bạn tôi lại tặng tôi chút gió mùa, chắc để bù cho mấy cái sự hãm cùng hãm cực mà tôi phải chịu đựng.

Đêm qua tôi nằm mơ thấy mình đọc một cuốn sách cũ, nói về việc biến mất của một lớp học gồm 22 học sinh bên một bờ hồ vào năm 1995. Sau đó không hiểu thế nào mà tôi quay lại ngược thời gian, và trở thành lớp trưởng của lớp học ấy. Lúc đó chỉ còn một nhóm 5 người, 3 nữ 2 nam, và tôi phải tìm cách cứu thân mình và mọi người, vì hình như 1 trong số 22 học sinh là kẻ giết tất cả mọi người. Ahaha thực sự, cứ như thể bên ngoài chưa đủ drama hay sao mà đến mơ cũng thế này. Cả ngày ngồi gặm trăm trang kịch bản toàn lừa dối ngoại tình giết người phá án, thành ra nó ám vào giấc mơ.

Và ám cả vào đời thực luôn.

Tôi vẫn cố gắng tin vào cái tốt của mọi người. Nếu như không làm gì xấu với tôi, thì thường tôi sẽ khá dễ chịu và dễ tính giúp đỡ. Có phải bạn thấy thế là sơ hở để lợi dụng tôi phải không?

Tôi sẽ không hỏi thẳng vào mặt bạn câu này, vì tôi vẫn còn nghĩ đến chút tình nghĩa ít nhiều mà chúng ta đã từng có. Nhưng quả là buồn, vì thế là tôi lại mất đi một người bạn mà tôi từng-quý-mến. Bạn chơi với tôi, thế nên bạn cũng hiểu, tôi ghét bị mang ra làm trò chơi như thế nào. Tôi cũng ghét mình trở thành một lựa chọn giữa muôn vàn phương án, một thứ thế chân tốt nhất trong khi chờ đợi điều tốt hơn.

Ơ này, tôi bị tự tôn đến hoang tưởng đấy nhé, haha nếu không là tôi là duy nhất thì đừng bao giờ nghĩ đến chuyện kết nạp tôi vào cái dàn harem của bạn. Có bao giờ bạn từng nghĩ, thực ra bạn cũng đang nằm trong dàn harem của tôi không? À mà không, tôi đâu có coi mọi người xung quanh, coi bạn bè là object đâu mà có bè có cánh chứ.

Đã gần 1h sáng rồi, tôi nghĩ mình cần đi ngủ. Nhưng để ngủ ngon thì tôi cần đặt dấu chấm hết cho cái tình bạn tình người tình abcxyz này. Kể cả có rảnh thì chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại, thế nhé.

Nghĩ lại kể cũng lạ, tại sao lại có thể bắt đầu để rồi phải kết thúc thế này. Ngay từ đầu đã sai quá sai rồi, ôi thôi cũng lỗi tại tôi ngu. Mất thời gian cho những người không đáng, giờ lại mệt mỏi hắt nước đổ đi như này. Nghe chút nhạc rồi đi ngủ cho lành.

09052019


Mình mãi không bao giờ thoát khỏi cơn ảo mộng của giày Mary Jane và đồ linen nhún bèo. Từ cái ngày mình biết nhận thức đến nay, không biết bao nhiêu đời giày Mary Jane đen và đỏ đã đi qua đôi chân này huhu, và mỗi lần nhìn thấy một bông hoa thêu trên một bờ bèo nhún, mình lại xốn xang trong lòng. Nhờ có điểm này thì mình biết được là dù tính có như con đàn ông thì một phần không nhỏ bên trong, mình vẫn là một con bánh bèo đích thực.

Sẽ có 2 đối cực, một là những thứ minimalism siêu đơn giản basic chỉ đen trắng xám, hai là những thứ lồng văn lộn tầng tầng lớp lớp lóng la lóng lánh. Mấy thứ áo quần thời cổ hoặc những thứ mình không tự mặc được phải có người giúp, mình cũng mê luôn =)) À mới nhớ ra còn 2 cái áo Nhật Bình mà mỗi cái mình mới mặc một lần. Phải kiếm dịp mặc thêm haha

Tại sao viết về cái này ấy hả, vì lúc nãy không kìm được lòng lại mua thêm 1 đôi giày Mary Jane, loại bằng da thật ấy để đi thật êm chân. Mấy cái thứ phù phiếm nhưng làm mình vui. Thực sự bây giờ mình hiếm khi vui, nên chẳng nỡ lòng nào từ bỏ sở thích này, niềm vui khó lắm ai ơi. Tự nhủ phải làm việc chăm chỉ hơn để được mua cái gì mình thích lúc nào mình muốn, như thế niềm vui sẽ được bảo toàn.

Đến bao nhiêu tuổi thì người ta không đi giày Mary Jane nữa nhỉ. Mình đã đi nó từ lúc 0 tuổi đến lúc gần 30. Thêm nữa, thêm nữa có được không?

Mà lại nhầm rồi, thích thì đi chứ có cái gì là được với không ở đây.

Đêm qua mơ một quả siêu epic, dễ phát triển thành kịch bản kinh dị được. Khiếp cả người, biết là mơ mà trống ngực vẫn đập thình thịch.

08052019


Quả thật lâu rất lâu rồi bọn mình lại không nói chuyện với nhau. Lần trước mới 20.4, lần này đã gần giữa tháng 5. Nhớ tớ không hở người bạn hiền?

Thật ra tớ muốn viết lắm đấy, bao nhiêu là chuyện từ vui đến buồn, từ dở hơi đần độn đến cáu tiết sôi máu, nhưng cái lịch làm việc thực sự không làm tớ ngóc đầu lên được. Tớ quay ở Hải Phòng, rồi chạy về HN học tiếng Pháp, rồi lại đi Phú Quốc, chạy về thi tiếng Pháp, rồi hớt hải lên xe đi Hòa Bình. Những chỗ tớ đi đều đẹp, thời tiết đều nắng vỡ đầu, tớ đều được ở một mình vì là đứa con gái duy nhất trong đoàn hoặc ở với Lý (hahaha cuối cùng vì cháu Lý không chịu ở với nó nên tớ không phải ở cùng phòng với Hiếu nữa), tớ cũng được chiều được ăn ngon nhưng mà hàng đêm tớ chỉ muốn hét ầm lên Ối zời ơi tôi mệt quá tôi không đi đâu nữa đâu cho tôi về nhà :(( Lúc thì căng hết cả đầu (vì làm đạo diễn), lúc thì cứ chăm chăm ôm máy (vì làm cả đạo diễn và quay và muôn vàn thứ khác), lúc thì vừa buồn nôn trong mùi khói thuốc vừa bão não quay cuồng (vì làm kịch bản), tớ lết về đến Hà Nội mà vật xuống giường ngủ như chết 3 tiếng đồng hồ. Xong lại kèm 1 đống combo trượt 1 loạt fund (hahaha), phát hiện ra vài đứa nói dối xấu tính (mày chết nhé tao ghi sổ), bị cô mắng vì nghỉ học lắm, bla blo thì mk tớ chỉ muốn nhảy cmn xuống biển Phú Quốc (chứ không phải là nhảy vào thùng nước mắm rồi đêm nằm mơ bơi trong đại dương nước mắm như là cái truyện ngắn gì đó tớ đọc hồi bé làm tớ ám ảnh sợ Phú Quốc đến tận bây giờ =)) ).

Nhưng tớ lại xuôi xuôi lại, nghĩ đến bình minh này, hoàng hôn này, những lúc trên khoảng sân nhỏ trời đang xám rồi phút chốc lại nắng vàng rực rỡ, những lúc nghêu ngao cả đoàn hát trên xe, lúc nhìn lại căn nhà hồi nhỏ tớ sống dù tớ không nhớ gì về nó, căn phòng khách sạn nhìn xuống phố với những chiếc ô màu đỏ. Chỉ trong tầm 2 tuần mà tớ đã trải qua từng ấy thứ tuyệt vời, thì mấy cái sự đau buồn kia có thể dẹp nó sang một bên được không?

Càng dấn sâu vào cái nghề này, tớ lại càng phải học một thứ mà tớ vốn rất ghét, ấy là nghi ngờ người khác. Tớ thường hay mặc định khi nghe bất cứ chuyện gì người khác nói, là người ta đang nói thật. Nhưng cái sự dối lừa ở đây nó xảy ra như cơm bữa và dễ dàng đến mức người ta còn chẳng buồn che giấu đi việc mình đang nói dối. Nó làm cái cơn khinh bỉ trong người tớ lại trào dâng, và đương nhiên rồi, tớ lại thở dài và nghĩ đến một lúc nào đó phù hợp, tớ sẽ vả vào mặt cái đứa nói dối một cái. Kể cả một số người mà tớ nghĩ tớ có thể tin được, hoặc bắt đầu tin, cũng không. Vì không có quá nhiều hi vọng nên tớ không thất vọng, nhưng khi thấy những chuyện như thế, cũng buồn chứ. Quanh đi quẩn lại, chỉ tin được bản thân mình, mà đến chính bản thân nhiều lúc cũng không thể dựa vào được. Tớ lại phải cười nói giả lả đãi bôi hoặc nói chuyện như chưa có gì xảy ra, nhưng thực sự đã sụp đổ hết cả rồi.

May là cậu không thể nói dối tớ.

Sự dối trá ám ảnh tớ đến nỗi, hôm qua trong giấc mơ, tớ đã hét lên vào mặt một người (chưa nói dối tớ ngoài đời): Đồ nói dối, tránh xa tôi ra! Không biết đấy có phải dấu hiệu là sự thực người ta cũng đang nói dối đấy nhưng tớ chưa phát hiện ra thôi, nhưng nó cũng làm tớ khó chịu thực sự khi thức giấc. Sau đấy mấy cái đập vào mắt tớ tự nhiên lại khẳng định ít nhiều cái câu hét kia đã thành sự thật mất rồi, làm tớ lại cười khẩy một chập rồi chép miệng, thôi Trang ơi giờ này rồi thì không cần học tin ai nữa đâu. Cứ đạp chết mẹ hết bọn nó đi chứ quên cái khái niệm cơ hội thứ 2 thứ 3 đi nhé.

Cuối tháng lại vào SG 1 tuần. Đáng lẽ là 2 tháng mà tớ đòi, 1 tuần thôi. Tớ không yêu quý gì Hà Nội, nhưng tớ cần thời gian cho bản thân mình ở những nơi chốn quen thuộc, và nhất là tớ cần ngủ ngon, điều hầu như tớ không làm được khi ở SG.

 

 

20042019


Cái váy trắng mỏng thơm mùi nắng. Trời nóng đến nỗi một loạt quần áo vừa giặt tay buổi trưa đem phơi, đến 6h chiều đã khô ráo cả lượt. Sao mày không hong khô luôn cả con người tao đi hả nắng? Vẫn nhão nhoẹt ngu ngốc thế này.

Hôm nay là ngày đầu tiên trong năm tắm nước lạnh. Thường thì kể cả trong những ngày nóng đỉnh điểm, mình vẫn tắm nước ấm, nhưng hôm nay tự thấy cần phải đắm mình trong nước lạnh. Phải để dòng nước rùng mình gai gai này chảy qua da thì mới tỉnh lên được. Lọ sữa tắm hạnh nhân mới khui, thơm thơm mềm mềm, có cả dưỡng ẩm luôn thành ra tắm xong cảm giác người như một miếng thạch :)) Mặc cái váy vẫn còn mùi nắng nữa, thực sự thấy mùa hè đã ở đây rồi. Nằm dài ra rồi thì không muốn động tay động chân gì, chỉ muốn rũ ra đấy ngủ một giấc thật dài. Khổ nỗi ngủ cũng không được, mà tỉnh cũng chẳng xong. Deadline thì sát nút rồi mà não cứ đình công thế này. Mọi thứ đã sketch hết ra rồi chỉ có ngồi gõ, mà sao lười ghê lười gớm. Thế rồi playlist chạy đúng đến Where is my mind, lại thấy mình giống như trong một đoạn phim màu vàng chán và buồn.

Cái sự buồn mùa hạ này, bao năm nay vẫn không tìm ra câu trả lời vì sao. Nỗi buồn thì vẫn tồn tại quanh năm suốt tháng, nhưng cứ đến mùa hạ là lại cho cảm giác khó hiểu và muốn tìm hiểu vì sao lại buồn, nhưng càng tìm càng rối, cứ thế xoay vòng.

À, có thể là vì đang lên cơn thèm trà sữa. Lâu lâu nó là thứ giải sầu hiệu quả hơn đồ có cồn đấy, thật.