19012021. 12-22


…là nhiệt độ của mấy ngày hôm nay. Ban ngày nắng rực rỡ tưng bừng, sáng sớm và đêm vừa sương vừa rét. Khô đến đau cả mũi, nứt cả da, và những giấc ngủ của mình vẫn chập chờn.

Lại một mùa sự kiện nữa của doc cicada vừa kết thúc, gần như kết thúc fiscal year 2020. Mình vẫn đủng đỉnh làm việc, đủng đỉnh chạy các deadline (đúng nghĩa đen, không hề vội vàng, không hề trắng đêm), nhưng không còn mấy hứng thú với bất cứ thứ gì. Mấy dự án freelance cũng kết thúc, kịch bản dài thì đang hiatus vì đạo diễn bad mood do phim mới flop, phim sắp ra rạp thì dính phốt, và quan trọng nhất là phim cá nhân quay thì xong rồi đấy, mà chưa hề động vào. Bên VDR thì gào rú lên đòi cuối tháng nộp 1st cut, cười ẻ. Nhìn 1 núi việc mà mắt cứ trợn trân vậy đó.

Có lẽ do thời gian vừa qua mình đã burn out quá nhiều nên mới thành ra như vậy. Mình cũng cố ngủ nghê cho tử tế hơn, nhưng chỉ được vài hôm là lại 3-4h mới ngủ đến trưa, thành ra cả ngày vật vờ làm việc không mấy năng suất. Tần suất gặp những giấc mơ quái đản ngày càng nhiều hơn, có nhiều cái khiến mình thấy hơi rén một chút (tỉ dụ như hôm nọ nằm mơ bị bắt đi lau bàn thờ của một ông tướng, xong mình còn được dặn phải lau cho cẩn thận, dặn phải nhớ lấy tên của ông ấy. Ngủ dậy vẫn nhớ như in, đi google thì có ông đó thật 😀 Ủa chứ thề mình còn chưa nghe tên người này bao giờ và không hề đọc sách xem phim lịch sử trong thời gian gần đây. Kể cho mẹ với bạn thì ai cũng khuyên nên đi đến cái chùa thờ ông đó xem sao. Kể cũng kì lạ vì ông bác ấy là người mở ra hội thơ đầu tiên ở Việt Nam, vừa là tể tướng vừa là nhà thơ, sau ở ẩn trong chùa vì chán chường thế sự. Ughhh).

Hmmm dẹp mấy chuyện mơ mộng sang một bên, thì doc cicada sẽ được support cho những kì tiếp theo, và chắc là năm nay bọn mình sẽ làm chính ở Sài Gòn 😀 Không ngờ là rẽ bước sang ngang phóng nhanh quá mình mừng gheeee. Vẫn là hơi nghèo nhưng chờ đến lúc phim chúng mình hoàn thành thì bọn mình sẽ lên một level mới lại tự nhủ phải cố gắng lên! Hôm nọ quởn quá đà mua một bộ tóc giả màu hường về, có 150k mà đội đẹp không ngờ, ai cũng tưởng tóc thật =)) làm mình lại vấn vương ý nghĩ nhuộm tóc hồng hết, mà cũng vẫn thích cả tóc đen và hơi sợ tẩy tóc. Giá mà 1 tuần 7 ngày, 3 ngày tóc hồng 1 ngày tóc xanh 3 ngày tóc đen nhỉ. Cùng lý do mình không xăm vì mỗi ngày thích một hình 🙂

Hai tuần vừa qua trời cũng lạnh quá chừng, thành ra mình có vẻ lại mềm lòng với con người một chút và đồng ý đi date người khác. Hẳn 2 người. Cách nhau 10 tuổi, một người nhỏ hơn mình 2 tuổi, một người lớn hơn 8 tuổi. Thậm chí còn đi lần thứ 2 với bạn nhỏ hơn. Và vẫn cứ là câu nói quen thuộc đấy, no chemistry hahaha. Kiểu vì đặc tính công việc nên mình rất dễ nói chuyện với người khác, dễ dàng khiến người ta nhầm tưởng là mình involve sâu vào câu chuyện lắm. Của đáng tội là bản tính cũng tò mò bẩm sinh và certified nerd nên nhạc gì cũng nhảy, chậc, nhưng chắc lâu lắm lắm rồi chẳng còn ai khiến mình thấy nói chuyện là một việc vui thú nữa. Mình lười biếng nhắn tin và trước những giờ hẹn thậm chí còn nghĩ đến chuyện hay là bịa ra lý do gì đấy để ở nhà. Mình cũng dứt luôn chuyện penpal ngu xuẩn với TA mà mình không ngờ là kéo dài được đến 8 tháng (người đã cho mình leo cây vài tiếng đồng hồ, seriously, vì lý do gì mà mình lại rộng lượng tiếp chuyện một đứa như thế đến giờ mình cũng không hiểu, khi rảnh quá mình khá điên). Những đêm không ngủ được, mình lại tiện tay ngồi stalk người khác, và không cần mất quá nhiều công sức, lại tìm ra những thứ khiến mình giảm độ nhiệt tình từ 3-4 xuống 0. Huhuhu nhưng mà thôi, nếu không vui vẻ thoải mái ở cạnh nhau thì còn nghĩ gì xa xôi hơn cơ chứ. Đôi lúc cũng hơi ganh tị với mấy người bạn bê đê (tụi mình toàn gọi nhau thế thân mật nha), tụi nó yêu đương khá bản năng và bất chấp. Yêu là yêu thôi chứ không rào trước đón sau, không để những thứ như gia đình, xã hội, tuổi tác trình độ trở thành rào cản. Hôm nọ Hiếu bảo mình, cậu phải cởi mở lên chứ. Mình cãi lại, cởi mở đến thế còn gì, đâu có giấu diếm gì, chịu đi chơi những mấy tiếng liền. Không không, cởi mở kiểu khác, vừa nói vừa huơ tay nhiệt huyết, chú bé bê đê đang dắm chìm trong tình yêu mới nhú với cậu học viên nhỏ hơn 9 tuổi dạo này còn giảng dạy cho mình về chuyện cởi mở với mọi người, thế cơ :))

Hôm nọ mấy đứa học viên 21 22 tuổi hỏi mình, sang 30 tuổi rồi chị có bị sốc không. Mình bảo không, vẫn vậy. Chị đã như thế này từ hồi bằng tuổi các em ấy chứ, nói rồi cười nhếch mép. Nhưng kì thực cũng hơi sốc 1 chút, vì không ngờ là cũng có lúc lo lắng vì mình “vẫn như thế này”. Thế là tốt hay không tốt, nếu thay đổi thì sẽ tích cực hơn hay không? Nghĩ ngợi nhiều thật, và sợ hãi cũng thật nhiều. Cuối cùng thì cũng chỉ mong một giấc ngủ ngon.

01012021


Mới ngày nào còn viết đủ thứ về 2020, nào là kết thúc thập kỷ, nào là trong 10 năm qua tôi đã làm được gì, vèo một cái 2021 đã gõ cửa. 2020 vừa nhanh vừa chậm, vừa muốn nó qua đi thật nhanh, nhưng khi nó kết thúc rồi thì cũng có chút bồi hồi.

Tối qua mình vốn định ở nhà lười biếng như mọi khi, nhưng rồi lại quyết định mò ra đường đi xem bộ phim cuối của LHP Nhật. Huhu phim bế mạc mà chán thế hả zời, đã thế còn tắc đường tí thì muộn giờ chiếu (và phải trả 60k grab cho quãng đường gần 3km, may vớ được anh lái xe kiểu anh hùng xa lộ luồn lách qua các vỉa hè mới đến kịp). Phim hết, thấy dân tình bắt đầu đổ ra đường đi chơi, mình quyết định đi bộ 1 đoạn về nhà, vì cũng chả có xe mà gọi lol. Thời tiết cuối năm hơi lạnh nhưng không buốt như hôm chiếu phim, khô ráo trong lành, không mang vác gì nên đi thích lắm. Nhìn lên trời thì trăng sáng vành vạnh.

Mình chưa bao giờ nghĩ việc đầu tiên mình làm trong năm nay, ngày 1/1 này, là đi tới một đám tang. Trời hôm nay rất đẹp, rét ngọt và nắng vàng, bầu trời xanh ngắt, mình muốn gửi lời chào cuối cùng tới thầy.

Dù luôn là teacher’s pet, nhưng thú thực là mình không mấy hứng thú với việc kết thân với các thầy cô giáo. Giữa họ và mình luôn là một khoảng cách lớn, mà kể cả khi có những cô giáo hết sức yêu chiều và muốn thân thiết với mình hơn, mình cũng không thoải mái làm “con gái” thầy cô (sợ thật, hồi cấp 1 mỗi lần cô Hằng vuốt tóc gọi mình là con gái tôi là mình lại rùng mình huhuhu không tôi có 1 mẹ là đủ rồi). Thế nhưng mình lại rất quý thầy Thanh. Thầy thậm chí còn không phải là giáo viên trên lớp của mình, mà là giáo viên Văn ở lò Cửa Bắc mà suốt 2 năm cấp 3 tuần nào mình cũng mài mông ở đấy 3 buổi. Mình là dân chuyên Văn cho đến tập lớp 9, dĩ nhiên là đã trải qua đủ các kiểu giáo viên dạy Văn, nhưng hầu như việc học hành thầy cô trên lớp hoặc các buổi ôn thi đội tuyển đều là để đối phó và lấy thành tích, còn mình thì vẫn tự hấp thụ văn theo cách tự đọc sách và tự viết mỗi ngày. Mình thích học văn của thầy. Dù vẫn là mấy thứ văn mẫu bọn mình phải gò lưng chép và học thuộc để thi ĐH, nhưng cách thầy móc mỉa mấy tác phẩm đấy, cách thầy khiến bọn mình vừa học vừa cười lăn cười bò khiến mình đã nghĩ, thầy hẳn là người thú vị lắm. Thầy hơn bố mình vài tuổi, hay mặc cái áo sơ mi nâu, đạp xe đạp cà tàng, hay kể chuyện thời đi lính. Thầy làm mình liên tưởng đến mấy ông giáo trong truyện Nam Cao, cái gì cũng biết nhưng chẳng màng thế sự cuộc đời. Mình với con Trịnh Thảo đi học toàn đến sớm, hay ngồi bàn thứ 2 (bàn 1 là Vũ Tùng áo tím, sau này Tùng là lớp trưởng lớp ĐH của mình haha). Dù dạy lò mấy trăm người qua bao nhiêu lớp nhưng thầy nhớ mặt nhớ tên nhớ chuyện học sinh.

Thầy khuyên mình nên theo nghề viết, mà học ở lò thì đâu có theo sát được học sinh mấy đâu, nhưng chấm thi thử vài bài thôi, thầy đã bảo mình vậy. Thầy còn bảo mình ghê gớm, dù hay đi với con Thảo mà nó thì hay nói nhiều và xông xáo hơn. Hôm biết điểm thi đại học, bọn mình nhắn tin với thầy, khóc như chó kêu huhu thầy ơi em trượt mất. Mình chẳng nhớ thầy đã nói gì nữa, hồi ấy vẫn còn nhắn bằng cái điện thoại cục gạch chỉ lưu trữ được vài chục tin, nhưng sau này khi biết tin đỗ vớt trong phút chót, mình với Thảo đã mò đến lò Chùa Bộc thăm thầy (khi này lò Cửa Bắc đã đóng cửa). Thầy hớn hở giới thiệu bọn mình với tụi lớp 12 đang dài người chen chúc (lò Chùa Bộc đông và bí hơn Cửa Bắc rất nhiều) là, đây là hai cô trò cưng của thầy đấy, bọn nó giỏi lắm. Lúc chào thầy ra về, thầy vẫn hỏi, có viết nữa không hả Trang.

Thế đấy, những thầy cô đã từng tin tưởng là mình có thể. Năm đó mình bị trầm cảm nhẹ, đã mệt mỏi rất nhiều, nhưng những lời động viên (có lẽ là vu vơ) ấy đã níu mình lại. 20/11 năm 2008 cũng là lần cuối mình gặp lại thầy, cho đến tận ngày hôm nay.

Mấy năm trước mình thấy trên FB có group Hội học sinh thần tượng thầy Thanh, mình vui lắm. Thầy vẫn khỏe mạnh, vẫn dạy học, vẫn khiến bọn học sinh cười lăn cười bò và yêu quý đến nỗi lập hẳn group. Đến ngày Noel các em vẫn up ảnh thầy (vẫn) mặc cái áo sơ mi nâu đấy chụp ảnh với mấy cô Tây lúc đi du lịch Phú Quốc. Thầy vẫn đạp xe đi dạy, vẫn đi thăm các thầy, các đồng đội chiến hữu. Thế rồi đêm hôm nọ, thầy xem bóng đá đêm, rồi đột quỵ ra đi trong lúc ngủ. Thấy đăng tin mà mình bần thần cả người.

Buổi sáng nay có rất nhiều học sinh, từ các em cấp 2 đến cả những cựu học sinh già đời như mình. Cuộc đời mình chưa trải qua biến cố về mất mát những người thân, nên có thể nói đây là tang lễ đầu tiên mà với tư cách một người trưởng thành, mình thực sự muốn tới và chia tay người đã khuất. Đám tang đầu tiên mình dự là đám tang của Điệp, cậu bạn cùng lớp 10 mắc bệnh máu trắng, rồi sau đó là thầy Linh, cũng là thầy giáo dạy Văn. Những đám tang mà mình khóc rất nhiều, vì khi đó mình còn nhỏ và rất dễ xúc động. mình cũng thương bạn, thương thầy của mình nữa. Còn đám tang hôm nay thì mình đã lớn rồi, không nhỏ một giọt nước mắt, nhưng cứ miên man suy nghĩ mãi về sự sống và cái chết, về những tiếc nuối, những điều mình có thể làm nhưng vì bận, vì lười, mình đã không làm. Hôm nay khi mình nói cảm ơn thầy, nhắn với thầy là em vẫn cố gắng theo nghề viết, mình hy vọng là thầy sẽ biết. Từ giờ trở đi, chắc hẳn sẽ còn rất nhiều mất mát xảy ra, khi mà những người lớn vốn luôn ở bên mình ngày càng già đi, khi mà với chính bản thân mình, cuộc sống thật bền bỉ mà sao cũng quá mong manh.

Dù sao thì đây cũng không phải là một ngày đầu năm buồn với mình. Là một kết thúc lấp lánh trong nắng, và mang nhiều hi vọng của một năm mới sẽ nhiều biến động và cảm xúc hơn. Nó tích cực giống như thầy Thanh, giống như những “cái bĩu môi dài thườn thượt” mà thầy hay ví von mỗi khi thấy bọn mình uể oải mệt mỏi ôn thi. Em dĩ nhiên sẽ vẫn bĩu môi vào cuộc đời, và sẽ chiến đấu với nó. Xin tạm biệt và cảm ơn thầy.

29122020. Lại sắp gió mùa


Nghe nói đợt này siêu lạnh, cỡ năm mới 2016. Mình không biết năm nay thế nào chứ 2016 mình quả là có con năm mới nhớ đời, khi mà trong cái nhiệt độ tầm 3-4 độ mưa phùn gió bấc giữa đất Simacai, mình ngày ngày bị bắt lên đồi trồng cây, ngã sõng ngã soài trong đống bùn, chiều tối về nấu cơm bằng bếp củi (và còn bị người ta cạnh khóe vì không biết nhóm bếp) đêm thì nằm trong căn nhà sàn bốn bề gió thốc. Lần đầu tiên trong đời cái túi ngủ cắm trại mang từ Đức về được mang ra sử dụng, vì mình phải nằm trong túi ngủ và quấn vài lớp chăn bên ngoài, lấy máy sấy sấy hết cả người thì mới sống qua mấy đêm ấy. Chiều tối ngày 31/12 đi chuyến xe 10 tiếng về HN, cầm theo cho mẹ 2 con gà đồi. Đéo hiểu kiểu gì, đúng là tuổi trẻ xông pha :)) Nghĩ lại thì mỗi nơi mình từng làm đều để lại cho mình những trải nghiệm nhớ đời, mà cũng khá ứng dụng thực tế nên giờ có không làm những chỗ đó nữa thì những gì học được vẫn được áp dụng rất thường xuyên. Chắc là mình vẫn chưa biết nhóm bếp củi nhưng đã biết bổ bưởi và trồng cây từ bầu đất =))

Mấy hôm nay mình thực sự bê tha, không phải mệt rồi nghỉ, mà thực sự lười biếng ấy. Có mỗi 1 cái report mà mình đã viết xong outline rồi, chỉ cần đắp thịt vào thôi mà lần lần lữa lữa mãi không xong. Job đến cũng chả thiết làm. Thế đấy, vừa nghèo vừa lười. Bù lại thì cày hết 2 series phim Hàn, 1 series phim Nhật, vài phim lẻ, hôm qua còn hớn hở đi xem LHP (xong vớ được con phim cười ná thở tào lao y như bản thân =)) ). Nhưng mình nghĩ đấy là dấu hiệu cơ thể muốn đình công nên mình cứ mặc kệ. Chí ít thì lúc này còn được phép lười, chứ có những lúc muốn lười mà đành nuốt lệ vào tim em ngồi làm tiếp. Cũng đâu phải lúc nào cũng có hứng mà coi phim như này? Thực sự, ngày xưa đọc sách xem phim là sở thích, giờ nó thành công việc rồi nên may là chưa ghét chứ cái sự vui thú nó không được nguyên vẹn như xưa. Cơ mà dù sao thì bầu không khí trong rạp chiếu vẫn luôn khiến mình yên lòng, và mình thực sự trân trọng khoảng thời gian chìm trong bóng tối ấy (dù là để ngủ hay để xem haha).

Cũng khoảng 1 tuần nay giấc ngủ của mình rất luyên thuyên, toàn tầm 3-4h mới ngủ và dĩ nhiên trưa mới thức dậy. Có lẽ đấy cũng là một nguyên nhân của việc mệt mỏi và lười, nhưng tối chả hiểu làm gì quay đi quay lại đã hơn 1h huhu. Rồi cứ nằm nằm mãi mà mắt cứ mở thao láo. Mình cũng không mơ nhiều (hoặc không nhớ được các giấc mơ) như trước, không phải do chất lượng giấc ngủ tốt lên, mà thời gian của từng giấc ngắn quá nên chưa đủ để mơ sâu và kịp ghi nhớ. Từ tối nay phải chịu khó ngủ sớm hơn và quay lại sống điều độ, và điển hình là xong con report đi và vác xác ra đường vận động một chút (tuần trước ở lỳ trong nhà 5 ngày liền!). Tuy nhiên nhìn dự báo thời tiết thì cũng hơi băn khoăn =))

Mới mua máy giặt nên mình rất khoái. Loại mới nhất có quá nhiều chức năng nên từ nay mình không phải giặt tay hết mớ đồ linen và phai màu nữa, lại còn có cả xông hơi luôn nên quần áo thẳng thớm, đỡ mất công là. Huhu sắp tới mua thêm 1 chú robot hút bụi nữa để cuộc đời người lười sang trang. Nhiều cái cần mua thế nhỉ, trong khi mình chỉ giỏi săn deal và đọc review chọn mua đồ chứ còn kiếm tiền thì lại thờ ơ. Mặc dầu vậy ngồi ngẫm lại thì trộm vía cũng chưa bao giờ bị rơi vào cảnh đói khổ không xu dính túi. Dù ở với bố mẹ, đi làm ở nước ngoài, đi du học, ra ở riêng, dù không giàu nhưng lúc nào cũng có đồng ra đồng vào, cần mua gì đều mua được, cả đời chưa nợ nần ai, chưa bao giờ mua đồ trả góp. Thậm chí còn không dùng thẻ credit mà chỉ dùng debit, vì mình không thích tiêu những gì mình không có. Cũng là một cuộc sống bình yên vui vẻ, nên lấy đó làm hạnh phúc.

Đang viết thì mẹ gọi xuống ăn cơm. 30 tuổi vẫn ngồi chơi viết blog nhảm nhí để bố mẹ nấu cơm và gọi xuống ăn, nghe loser vãi chưởng =)) Ờ nhưng thôi, lại chuẩn bị sml ngay đấy, ta không giỏi nấu cơm thì rửa bát vậy ai giỏi cái gì thì làm cái đó xã hội công bằng dân chủ văn minh! Tối nay có cánh gà mlem mlem.

24122020. Noel không lạnh (lắm).


So với tuần trước, so với mấy cái buổi tối phải ngồi co ro rúm ró ngoài sân chiếu phim trong cái nhiệt độ 12 độ ấy. Mấy ngày lại ho hen sổ mũi, nghĩ lại cũng không hiểu sao mình phải phá sức như vậy.

Đêm nay là đêm Giáng Sinh, mình thì 2 ngày rồi chẳng làm gì cả, mỗi ngày chỉ viết đôi ba cái email rồi nằm dài trong căn phòng bệnh tật này (chắc hẳn nó toàn virus cúm). Trong những lúc đầu óc tỉnh táo, mình cũng kịp xem hết 1 bộ Kdrama và cãi nhau với một vài người. Thật chẳng hay hớm gì cái trò giận cá chém thớt rồi về om sòm lên với những người không liên quan, còn mình thì giật mình vì cái sự kiềm chế của bản thân. Thật sự khó còn điều gì có thể khiến cảm xúc của mình chao đảo (một cách tự nhiên) được nữa. Không quá hứng thú, không quá buồn bã, không quá tức giận, không còn sợ hãi, cứ thế lần lượt lần lượt giải quyết từng việc. Tất cả những cảm xúc đi cao quá mức cho phép thường là do cố tình tạo nên, bằng cách chọc vào những thứ mình biết sẽ khiến mình xúc động. Ôi chao sao giống như viết một kịch bản theo công thức, đến phút thứ xx tao sẽ làm cho nước mắt khán giả tuôn rơi. Mình vừa muốn gặp người khác, nhưng cũng muốn ở lỳ trong phòng cả ngày. Vừa muốn hò hét chửi rủa, nhưng cũng muốn im miệng không buồn nhếch mép. Hay vì cúm làm cho người ta thế này nhỉ?

Hôm qua trong lúc tắm mình đã nghĩ hôm nay mình sẽ viết về rất nhiều thứ, thế rồi lúc ngồi trước máy như này thì lại uể oải và không muốn động vào bàn phím nữa. Đầu óc lởn vởn nghĩ đến việc mình cần phải làm gì sắp tới, có nên đi đâu đó một thời gian không hay ở lại Hà Nội, vì dù có đi đâu thì nó cũng chỉ là sự trốn chạy, nếu giải quyết được thì ở HN cũng làm được. Nghĩ đến việc khi nào các đường bay mới mở cửa, mình sẽ phi thẳng sang Bangkok đi mát xa và ăn tomyum thật cay. Nghĩ đến việc chửi mất xác những đứa làm mình bực mình, cắt đứt hết với những ai mình ghét, không cần dĩ hòa vy quý hoa hậu thân thiện. Nghĩ thì nhiều mà chẳng hành động gì cả, nên cứ nghĩ đi nghĩ lại, luẩn quẩn không thoát ra nổi.

Nhà dạo này đúng là vắng vẻ thật. Bố mẹ có vẻ vui vẻ hơn, chắc đám cưới khiến các cụ đỡ lo lắng hơn một chút. Mình lại nghĩ hay là thử đi du lịch với bố mẹ. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cả nhà đi với nhau từ hồi mình 18 tuổi, còn sau đấy mình cứ đi mải đi miết, nhưng không bao giờ đi cùng người nhà nữa kể cả với em gái. Mình không muốn làm working machine made in Germany nữa (đm đứa nào đặt tên cho tao thế nhé), mà muốn trở thành một loại máy mới nâng cấp hơn, vừa biết làm việc vừa biết tát người và nói Không khi không vừa lòng.

Có lẽ ngày mai nên quay lại làm việc và xách máy ra quán ngồi thay vì ở lì trong phòng mấy hôm liền như thế này. Không gặp gỡ ai cũng chẳng sao nhưng mình cần hít tí khí trời, và thoát khỏi cái đống bầy hầy drama xung quanh. Chờ lương về sẽ mua ngay 1 cái váy tươi tắn mặc cho sáng con người lên. Nghĩ đi nghĩ lại thì mình không hề giống một người 30 tuổi, cái cuộc sống này không giống với con số 30 năm.

Chốt lại là vẫn cần mát xa mỏi cổ quá huhu

14122020- (lại) một đợt gió mùa


Mình không ngờ là tuổi 30 đã cuốn mình đi xa như thế này, không ngờ là chỉ còn kém 1 ngày là tròn 1 tháng mình không động vào blog, hoàn toàn không. Tháng 11 và 12 ào đến như cơn lũ quét, nhưng theo một nghĩa tích cực hơn, nó quét mình đến với những thứ mới mẻ, và mặc dù bận rộn nhưng mình thực sự rất vui vì những gì mình đang làm.

Những điểm sáng trong 30 ngày qua, chắc hẳn còn gì khác nữa là doc cicada và đám cưới Dim. Cả 2 đều là những dấu mốc quan trọng với mình. Thứ mà mình ấp ủ đã không còn chập chững bước đi nữa mà phi thẳng như ngựa đến mình còn hốt hoảng =)), và em gái mình lập gia đình. Chạy long sòng sọc từ lớp học sang đám hỏi đám cưới to đám cưới bé, từ giảng viên sang con quay phim chụp ảnh, đang ăn mặc nhố nhăng sang váy áo giày cao gót, một ngày kéo dài từ 7h sáng đến tầm 1-2h sáng, suốt từng đó ngày mình chao đảo trong cái lịch kín đến từng giờ. Trộm vía, là đến giờ thì có vẻ đều đã ổn 😀 Mình lại tự nhủ, thế là tới hạn bản thân lại được nâng lên một tầng cao mới. Ôi tôi sắp thành siêu nhân cmnr huhuhu =)) Thôi để đi lại từng mục một. Mình không muốn quên bất cứ thứ gì cả.

doc cicada: tranh cãi nhau ủm tỏi thì bọn mình chọn được 8 dự án với 11 học viên, không ngờ là chỉ có 3/8 là đến từ miền Bắc, còn lại thì Trung Nam tá lả, trai gái già trẻ bê đê có hết, thành ra lớp học đặc sắc và vui vẻ vô cùng. Mình thực sự thoải mái với việc dạy dỗ chăm chút và mentoring dự án các em, từ viết lách đến dựng phim, để đến ngày cuối nhìn tụi nó đã tự tin trưởng thành hơn rất nhiều so với ngày đầu tiên, ôi ôi tự hào. Bọn mình cũng nhận lời pvan với vài bên nước ngoài, và khi đi họp hành mình đã có thể ngẩng cao đầu giới thiệu tao là founder doc cicada :> Kiểu có một nơi mình thuộc về, một nơi mình tâm huyết và tự hào về nó, cái cảm giác này có lẽ là thứ mà mình đã tìm kiếm từ rất rất lâu nay. BJBG cũng lên như diều gặp gió (mà mình nhiều lúc hơi sợ vì nó lên nhanh quá, bọn mình hãm lại không kịp. Hai chị em gặp nhau ăn một bụng no rồi quyết định, tạm dừng pitching, giờ tập trung vào phim thôi. Phim là một là đầu tiên là trên hết, không có phim thì mọi thứ pitching kia có nghĩa lý gì). Mình bắt đầu nghĩ tới ws mùa 2 sẽ tổ chức ở SG hoặc Đà Lạt, những thứ mà không chỉ các dự án mà bản thân các mentor như mình cũng enjoy. Chí ít thì mình cũng sẽ đi đâu đó một thời gian để xem footage và dựng phim. Đang phân vân Sapa hay Đà Lạt haha mà hơi sợ ma. Có khi Hội An? 2021 thật mơ hồ, không hiểu có giống 2020 không haha

đám cưới: well, cho dù có cãi nhau như chó với mèo và gần đây thì hầu như chẳng gặp nhau mấy, thì nó vẫn là em gái mình. Kiểu trong nhà thì chửi nhau nhưng ra đường đứa nào trêu em tao thì biết tay ấy :)) nên cũng có cảm xúc lẫn lộn phết, dù gì cũng 22 năm cuộc đời ngủ chung giường. Nhà chồng nó thì cách nhà mình có hơn 1km, đưa dâu còn phải cố bôi đường cho dài bõ công thuê xe 🙂 và bả 1 bước lên tiên nên kì thực cuộc sống gia đình cũng không thay đổi mấy. Hôn nhân trong một số trường hợp, như của Dim, khiến cuộc sống nó vui vẻ và thay đổi con người tích cực hơn, nên âu cũng mừng cho nó (và nghĩ đến con robot hút bụi nó bắt mình tặng mà mình thì đang đỗ nghèo khỉ 🙂 ). Giờ đây nghiễm nhiên mình trở thành một chủ đề đầy kì bí cho hàng xóm và bạn bè bố mẹ, ví dụ như hôm nay nhà đồng nát đầu ngõ 2 vợ chồng cãi nhau phải gọi mẹ mình vào phân giải, chỉ vì cá nhau đám cưới là của cô 30 tuổi hay 25 tuổi 🙂 dhs =)) hay mọi người thắc mắc hay là mình yêu con gái hoặc yêu xa hoặc abc xyz =))) Cảm ơn, tôi đã có những footage rất tốt cho phim =))

Đám cưới cũng kết thúc quá trình quay đằng đẵng 2 năm trời của NBK, mình có thể nói là được tạm nghỉ khỏi cái máy quay *yeah* (trừ phi có gì đó rớt zời xuất hiện như Lý có bồ hoặc mình lấy chồng =)) ). Dựng phim được rồi huhuhu tôi đã chờ mất bao lâu mất ngủ bao đêm để đến ngày được đóng máy. Hiện tại thì mình vẫn chưa có hình dung rõ ràng về cấu trúc phim (đm nói câu này ra xem các funder có cạo đầu mày không) nhưng với những gì đã có mình nghĩ là sẽ ra được phim tốt với ý định của mình 🙂 Chờ xem =))

Khi thực sự bước vào cuộc sống bận rộn (trước kia đã thấy bản thân bận rộn vkl rồi nhưng không hề Trang ơi trò chơi mới bắt đầu), thì mình mới thấy mọi cái sự mộng tưởng rằng mình cần lấy chồng đúng là mộng tưởng hề hước =)) Khiếp hãi đám cưới vcc (dù việc chọn list nhạc cưới vẫn rất vui), chưa kể nghĩ đến việc phải sống ở một cái nhà khác với 1 cái toilet lạ, khi mà với chính nhà mình mà mình còn mất 1 thời gian dài mới quen. Và mọi kế hoạch trong đầu cho cả 1-2 năm tới vẫn không biết nên nhét việc kết hôn nếu nó xảy ra vào đâu, khác đ gì một cái deadline ngứa mắt không cơ chứ. và tôi cần 1 núi tiền để sắm sanh cho nhà cửa và nuôi con nuôi mèo nên nếu chồng không giàu tôi không giàu thì không có gì vui ở đây hết nhé huhu

Chớp mắt đã giữa tháng 12, sắp tới ngày lễ ưa thích của mình trong năm. Tháng của các loại report và đòi nợ cũng đã tới, hi vọng an lành bước sang 2021.